Hương thơm ngọt ngào quanh quẩn trong chóp mũi, lúc này Chu Vân Nghiên mới biết mùi thơm tràn ngập túp lều này đều là mùi hương trên người Huyết Tiên.
Hai tay Chu Vân Nghiên dang rộng, không hề đụng vào thân thể của Huyết Tiên. Hắn cảm thấy những lời lúc trước mình nói với nàng ấy, có lẽ chẳng có chữ nào lọt được vào tai nàng.
“Vân Nghiên, chàng dẫn ta cưỡi ngựa đi.” Huyết Tiên ôm vòng eo cơ bắp săn chắc của Chu Vân Nghiên, ngửa đầu nói.
Vẻ mặt chăm chú lúc ngẩng đầu của nàng, thoạt nhìn tựa như đang làm nũng.
Chu Vân Nghiên không dám nói chuyện lớn tiếng, sợ bị binh lính ngoài lều nghe thấy, hạ giọng nói “Không được ”
“Tại sao? Ta chưa cưỡi ngựa bao giờ, chỉ muốn thử là cảm giác gì thôi.”
Huyết Tiên từng ăn thịt ngựa, nhưng thật sự chưa từng cưỡi ngựa. Dù sao suốt chặng đường nàng toàn dựa vào “chân bay” của mình đuổi theo, bởi vì tốc độ của ngựa còn chậm hơn tốc độ đi bộ của nàng.
Nhưng bây giờ nàng đã đuổi theo Chu Vân Nghiên, cũng đã thành thân với hắn, chuyện nàng muốn làm đều đã thực hiện, sau này chỉ cần ở bên cạnh hắn vượt qua quãng thời gian mấy chục năm này thôi.
Con ngươi đen tuyền của Huyết Tiên nhìn về phía hắn mang theo chút hy vọng, Chu Vân Nghiên há miệng, hắn không có cách nào đồng ý với nàng.
Đầu tiên không nói đến chuyện xuất hiện thêm một Huyết Tiên thì phải giải thích như thế nào, chỉ riêng chuyện hắn ôm một nữ nhân vào lòng, một đám binh lính cưỡi ngựa đi theo sau đã cực kỳ không ra thể thống gì rồi.
“Nếu cô muốn cưỡi ngựa, sau này ta có thể cho cô cưỡi. Còn hôm nay không được.”
Thấy vẻ mặt Chu Vân Nghiên tràn đầy khó xử, Huyết Tiên vươn tay sờ vết thương trên cằm hắn. Cơ bắp cả người Chu Vân Nghiên thoáng chốc căng cứng, sau gáy cứng ngắc, cố gắng ngửa đầu ra sau trốn.
“Huyết Tiên ”
Sau lưng không có không gian để né tránh, Chu Vân Nghiên thấp giọng trách mắng.
“Không cho ôm, không cho sờ, cũng không cho ta hôn, chàng làm bằng tuyết à? Chạm vào sẽ tan chắc?” Huyết Tiên không hề sợ hãi hắn, nên làm gì thì cứ làm nấy, tựa như một nữ lưu manh giở trò với Chu Thiếu tướng quân.
Như thể nàng biết Chu Vân Nghiên sẽ không làm gì mình, cho dù hắn muốn làm gì thì cũng không đánh thắng được nàng.
“Càn quấy ”
Chu Vân Nghiên giơ tay bắt tay nàng, Huyết Tiên thuận theo hắn hạ cánh tay xuống. Tay áo vung xuống dưới, một khúc cành cây trong cổ tay áo tức khắc rơi ra ngoài, là khúc cây nàng vừa dùng để viết tên.
Huyết Tiên liếc nhìn, ngón tay trong tay áo co rụt lại, tay phải nhất thời thiếu một ngón tay.
Nàng vươn bàn tay thiếu một ngón tay, lắc lư trước mắt Chu Vân Nghiên, nói “Chàng ném ngón tay của ta mất rồi.”
Động tác của Chu Vân Nghiên cứng đờ, bàn tay ngọc ngà xinh đẹp kia, thiếu một ngón trông hết sức chói mắt. Hắn ngẩn người, hỏi “Ta làm ư?”
Huyết Tiên gật đầu “Chàng làm đấy.”
“… Đau không?”
“Đaụ”
Chu Vân Nghiên nhìn chung quanh một lượt, nhặt cành cây đó lên, không nắm được trọng điểm “Thứ… thứ này nên gắn lại như thế nào?”
Hắn biết Huyết Tiên yếu, nhưng không ngờ lại yếu đến thế. Chỉ nhẹ nhàng đụng vào mà đã gãy mất một ngón tay rồi sao
“Đâm vào thịt.” Ánh mắt Huyết Tiên vẫn chăm chú nhìn gương mặt của Chu Vân Nghiên, tay trái thì lại vuốt ve loạn xạ người hắn cách lớp quần áo.
Chu Vân Nghiên không rảnh để răn dạy bàn tay xằng bậy của nàng, cầm đoạn “ngón tay đứt” kia, nhíu mày nói “Cứ thế đâm vào thịt à? Thế thì chẳng phải sẽ rất đau hay sao?”
Huyết Tiên điều chỉnh tư thế, sải chân ngồi trên đầu gối hắn, gật đầu nói “Lúc nãy ngón tay đứt càng đau hơn.”
Chu Vân Nghiên không lên tiếng, ngập ngừng mấy lần cũng không biết nên xuống tay như thế nào.
Độn Địa Hổ ở bên cạnh nhìn cảnh giả trân ăn vạ này, vẻ mặt đầy tang thương.