Cô thật sự không biết hai năm qua đã xảy ra chuyện gì, lúc trước cảnh sát dò hỏi vài câu, lại nhờ bác sĩ tâm lý nổi tiếng kiểm tra cho cô xem có phát hiện nói dối không, cuối cùng không phát hiện được gì. Đại khái xác nhận là cô thật sự không biết gì, lúc này mới giải trừ cô hiềm nghi, sau đó để người đưa cô ra viện nghiên cứụ
Cô đoán không sai, nơi cô ở quả nhiên là một viện nghiên cứu, viện nghiên cứu do Lục Vân Cảnh xây dựng trên một ngọn núi cằn cỗi, đặc biệt xây dựng để cứu cô.
Bởi vì thân thể cô còn rất suy yếu, tài xế lái xe đi rất chậm, Trình Vũ mở một khe cửa sổ nhỏ để thông gió, gió mát phả vào mặt khiến cô có chút lạnh.
Sau khiếp sợ qua đi khi biết tất cả những điều này cô hỏi cảnh sát Lục Vân Cảnh ở nơi nào.
Câu nói không cảm xúc thăng trầm của nữ cảnh sát vẫn còn văng vẳng trong tâm trí cô.
Nữ cảnh sát nói với cô ấy một cách vô cảm "Vì tính chất tội ác của anh ta quá nặng, nên bản án tử hình đã được thi hành vài ngày sau khi bản án được tuyên." Cô còn nói "Không ai có thể xâm phạm vào pháp luật, mặc kệ anh ta đã từng là bác sĩ thiên tài hay là một đại gia kinh doanh một tay che trời thương nghiệp, cũng mặc kệ anh ta là vì sao mà giết người, chỉ cần anh ta phạm tội thì không thể thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật".
Đôi tay của Trình Vũ đặt ở đầu gối chậm rãi nắm chặt, không biết có phải do bản thân mới khôi phục lại không lâu nên cô cảm giác vị trí trái tim mình đau nhói.
Ba mươi năm người, Lục Vân Cảnh thực sự đã giết 35 người để cứu cô
Cô khiếp sợ không phải con số mạng người bị giết mà cô càng khiếp sợ chính là Lục Vân Cảnh giết người vì cô, cuối cùng nữ cảnh sát còn nói, "Tuy rằng thủ đoạn Lục Vân Cảnh rất tàn nhẫn, nhưng anh ta giết người cũng là vì cứu cô, nhìn ra được anh ta rất yêu cô." Không giống như thái độ luôn việc công xử theo phép công, vẻ mặt cô có chút ngưng trọng khi nói lời này, nhưng cô nói xong lại bổ sung một câu "Đương nhiên phương thức của anh ta cũng không nên."
Chỉ là trong lòng Trình Vũ cười khổ, Lục Vân Cảnh yêu cô sao? Những lời này nghe sao giống như một câu chê cười.
Không có người so cô rõ ràng hơn hôn nhân của cô và Lục Vân Cảnh đến tột cùng là chuyện như thế nào.
Nếu cô nói cho nữ cảnh sát, cô và Lục Vân Cảnh kết hôn nhiều năm như vậy chưa bao giờ ở cùng phòng, thậm chí hai người vẫn luôn duy trì quan hệ nửa vời, cũng không biết nữ cảnh sát có thể hay không bị dọa cho giật mình.
Hôn nhân của cô và Lục Vân Cảnh không gì khác ngoài việc đạt được những gì họ cần. Hôn sau không chỉ có không cùng phòng, thậm chí còn rất ít giao tiếp, Lục Vân Cảnh sẽ yêu cô, thậm chí yêu đến nỗi điên cuồng giết người vì cô, làm sao cô có thể tin tưởng được?
Nhưng cuối cùng cô lại không nói gì, mà yêu cầu cảnh sát cho cô trở về.
Đưa cô trở lại ngôi nhà cô và Lục Vân Cảnh.
Một biệt thự dành cho một gia đình ở ngoại ô Bắc Thành, phòng ở rất lớn, giống như là một lâu đài vậy.
Sau khi Lục Vân Cảnh xảy ra chuyện, toàn bộ tài sản của anh đều bị đóng băng, Tất cả những gì anh lưu lại cũng chỉ có căn nhà này, bởi vì đây Lục Vân Cảnh đã viết dưới danh nghĩa của cô, Trình Vũ đã biết được những điều này từ cảnh sát. Trước kia cô không biết Lục Vân Cảnh đã chuyển căn biệt thự dưới danh nghĩa của cô.
Cảnh sát đưa cô đến cửa thì rời đi, trước khi rời đi còn dặn dò cô phải cẩn thận một ít. Trình Vũ đứng ở cửa ngóng nhìn cánh cổng nguy nga và cánh cửa khí phách hùng vĩ bên trong của biệt thự, lặng im thật lâu sau mới đẩy cửa đi vào.