Sắc mặt của Trình Vũ cũng không có biến hóa bao nhiêu, cô chỉ gật đầu, hơi có vẻ qua loa nói "Chúc mừng hai người trước, đến lúc đó nếu tôi rảnh thì tôi sẽ đến."
Trình Vũ cũng không muốn mất thời gian với họ nên đã lên xe rời đi.
Trở lại Phong Lam Nhã, Trình Vũ giao xe cho tài xế lái vào ga ra, cô bước vào biệt thự chuẩn bị lên lầu, thấy Chị Bảy đi ra từ phòng bếp, nghĩ đến gì đó, cô bèn hỏi một câu "Anh ấy đã trở về rồi sao?"
Chị Bảy chỉ vào đằng sau cô, "Cậu chủ đã trở về được một lúc rồi, đang tập luyện ở phía saụ"
Trình Vũ vô ý thức liếc nhìn về phía sân sau, thầm nghĩ buổi sáng anh mới tập luyện, lúc này lại rèn luyện, Lục Vân Cảnh thật đúng là đủ liều và mạnh mẽ.
Trình Vũ nghĩ nghĩ cũng không đi lên lầu nữa, mà cô đi thẳng ra sân saụ Sau khi băng qua khu vườn là đến sân huấn luyện của Lục Vân Cảnh. Xung quanh sân tập có một vòng lưới sắt và một cánh cửa được mở ngay phía trước. Lúc này, có bốn hoặc năm người đàn ông cao lớn đang đứng trước cửa. Đây là vệ sĩ của Lục Vân Cảnh. Trong lúc Lục Vân Cảnh tập luyện, bọn họ cũng sẽ ở cửa ra vào chờ lệnh, đương nhiên cũng là bảo vệ Lục Vân Cảnh trong lúc tập không để xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Nghe được tiếng bước chân, mấy người kia quay đầu nhìn sang, nhìn thấy là Trình Vũ, mấy người bọn họ lập tức cung kính gật đầu với cô rồi kêu to "Mợ chủ."
Mặc dù mối quan hệ vợ chồng của cô với Lục Vân Cảnh rất xa cách, nhưng với tư cách là vợ của Lục Vân Cảnh, những người dưới quyền anh luôn tôn trọng cô
Người dẫn đầu không chỉ là vệ sĩ của Lục Vân Cảnh mà anh ấy còn kiêm chức trợ lý của anh, Trình Vũ cũng nhận thức anh, anh ấy tên là Kim Lê Dương.
Không giống với sắc mặt luôn âm trầm của sếp anh ấy, Kim Lê Dương lại là người cực kì hòa ái, anh luôn mang theo ba phần cười khi nhìn thấy người khác. Lúc này anh cười ha hả với Trình Vũ nói "Làm sao mợ chủ lại tới đây vậy?"
Gần đây cuộc sống sinh hoạt của cô và Lục Vân Cảnh đều phân biệt rõ ràng, cô chưa bao giờ đến gần địa điểm độc nhất của Lục Vân Cảnh. Điều này cũng có thể hiểu tại sao Kim Lê Dương lại thấy lạ khi thấy cô xuất hiện ở đây.
Trình Vũ có chút ngượng ngùng, cười nói "Tới sân sau đi dạo, vừa vặn đi tới bên này nên lại đây xem một chút."
"Thì ra là thế." Kim Lê Dương gật đầu cười, sau đó lại cung kính nói "Vậy thì xin mợ chủ cứ tự nhiên."
Sau đó Kim Lê Dương vô cùng biết điều không nói thêm điều gì nữa, mà Trình Vũ cũng cảm thấy nhẹ nhõm thở dài một hơi.
Sân huấn luyện của Lục Vân Cảnh nhìn hơi giống với sân huấn luyện của quân đội, bên trong cài đặt rất nhiều chướng ngại vật, nhất định phải ở trong thời gian quy định vượt qua chướng ngại vật, hơn nữa hết vòng này lại đến vòng khác..
Ở trong sân, Lục Vân Cảnh mồ hôi chảy xuống như mưa, trên người anh chỉ mặc một chiếc quần rằn ri, phần nửa người trên trần trụi lộ ra cơ bắp rắn chắc và mạnh mẽ.
Cũng không biết từ lúc nào, trong ấn tượng của cô về thiếu niên gầy yếu lại thê thảm đã biến thành người đàn ông cao lớn cường tráng như thế này. Lúc trước anh có thể một lần hành động nắm lấy quyền hành nhà họ Lục, nói rõ từ rất sớm anh đã bắt đầu lập kế hoạch mưu đồ rồi. Hơn nữa thể chất cường tráng như vậy cũng không phải một sớm một chiều có thể luyện thành, cũng không biết trong bóng tối anh đã luyện bao nhiêu công phu nữa. Nhà họ Lục nhiều người khôn khéo như vậy cũng không phát hiện ra, cuối cùng bị anh cái này như một con hắc mã mạnh mẽ đột nhiên xông ra đánh một cái trở tay không kịp, có thể tưởng tượng được tâm cơ của người này cỡ nào thâm trầm.
• Hắc mã Ngựa đen.