⬅ Trước Tiếp ➡
Nghe Diệp Hoằng Duệ đồng ý tha thứ cho mình, hai mắt Đường Uyển lập tức sáng rực, sau đó cô dập đầu một cái với ông rồi mới đứng lên.
Lúc này chính thức kết thúc trận khôi hài này.
Diệp Hoằng Duệ không truy cứu chuyện xấu của Diệp Hạo Hiên, cũng không có truy cứu chuyện Đường Uyển từng kết hôn nữa, mọi người đều xem như chưa có gì xảy ra tiếp tục sống chung vui vẻ.
Chỉ là mối quan hệ giữa Diệp Hạo Hiên và Đường Uyển càng trở nên vi diệụ
Ban đêm, lúc Đường Uyển rửa mặt xong đi ra vén chăn nằm lên giường thì Diệp Hạo Hiên cũng từ giường bên kia đi tới. Anh duỗi tay ôm lấy eo cô, ánh mắt sáng rực nhìn Đường Uyển.
"Anh muốn làm gì? "
Đường Uyển giống như bị điện giật, lập tức hất cánh tay của Diệp Hạo Hiên ra. Sau đó cô ngồi dậy, hai gò má ửng đỏ, trợn mắt nhìn anh chằm chằm tức giận hỏi "Sao anh lại chạy lên giường này rồi? "
Diệp Hạo Hiên cười, nằm ngửa ra, hai tay gối sau đầu, ánh mắt không đàng hoàng của anh quét một vòng chỗ ngực của cô rồi nói "Thân là chồng của em, chẳng lẽ anh không nên ngủ chung một giường với em sao?"
"Anh..."
Đường Uyển bị Diệp Hạo Hiên làm cho cứng họng nói không nên lời. Giờ phút này rốt cuộc cô cũng hiểu vì sao anh nói như vậy trước mặt ông nội, hóa ra anh lại muốn dùng cách này để đối phó với cô.
"Giường tôi cho anh đó, tôi xuống đất ngủ " Đường uyển mặt lạnh ném cho Diệp Hạo Hiên một câu rồi quay đầu muốn đứng dậy xuống giường.
"Ưm..."
Trong khoảnh khắc Đường Uyển chuẩn bị đứng dậy thì cổ tay của cô bị Diệp Hạo Hiên nắm chặt, sau đó anh dùng sức kéo cô vào trong ngực. Không khéo là môi cô vừa vặn chạm lên môi anh, mà cơ thể hai người cũng gắt gao dính vào nhaụ
Gò má trắng nõn của Đường Uyển trong nháy mắt đỏ ửng lên. Cô muốn xoay người đứng lên nhưng lại bị Diệp Hạo Hiên giữ chặt lại, không nhúc nhích được.
"Đồ hỗn đản "
Đường Uyển ngẩng đầu lên, phẫn hận khi Diệp Hạo Hiên khi dễ mình. Đôi mày nhíu lại đến mức có thể kẹp chết một con muỗi, giơ tay lên định đấm vào lồng ngực anh.
Diệp Hạo Hiên nhanh tay lẹ mắt cầm nắm đấm Đường Uyển, mắt híp lại nhìn cô nói "Em đã yêu anh như vậy thì chúng ta ngủ chung có gì không đúng sao?"
"..."
Đường Uyển vẫn chưa hết đỏ mặt, hiện tại cô nghe Diệp Hạo Hiên nói như vậy mặt không khỏi đỏ bừng lên, á khẩu không trả lời được.
Hiển nhiên, so về khua môi múa mép, cô đã thất bại thảm hại, nhưng mà nếu so về võ lực, cô cũng tuyệt đối không phải là đối thủ của anh.
Ngay khi Đường Uyển vẫn còn đang chần chừ do dự thì Diệp Hạo Hiên đã đưa tay giữ sau gáy cô rồi hôn lên môi Đường Uyển...
Đường Uyển bị hành vi vô sỉ của Diệp Hạo Hiên làm cho tức điên, cô dùng cách nào phản kháng cũng không thành công, vì vậy cô dùng sức cắn thật mạnh vào đầu lưỡi của anh.
“A...”
Diệp Hạo Hiên cảm nhận được vị tanh của máu trong miệng, anh đau điếng thả lỏng bàn tay đang ôm bên eo của Đường Uyển ra, cau mày trợn mắt nhìn cô trách móc “Người phụ nữ này, cô là chó à? Sao cô có thể cắn người như vậy được chứ?”
“Tôi thường chỉ cắn súc sinh, không cắn người ”
Đường Uyển nhân cơ hội thuận thế trốn thoát khỏi lồng ngực của anh, cô xoay người tuột khỏi giường, sau đó ôm ra hai cái chăn từ trong ngăn tủ rồi chải chăn xuống đất.
Diệp Hạo Hiên thấy vậy thì diễn vai vô lại một cách triệt để. Sau khi Đường Uyển nằm xuống dưới đất, anh lập tức ôm gối nằm xuống bên cạnh cô.
“Sao anh lại không biết liêm sỉ như vậy chứ?”
Đường Uyển lửa giận ngút trời ngồi bật dậy, trợn mắt nhìn Diệp Hạo Hiên, lồng ngực cô phập phồng lên xuống vì tức giận.
Xem ra, người đàn ông này thật sự muốn giở trò lưu manh để đùa bỡn cô đến cùng rồi
“Từ trước đến giờ anh đều không biết liêm sỉ là gì, haha...”
⬅ Trước Tiếp ➡