Một cảm giác bi phẫn thoáng qua trong lòng của Đường Uyển, sau đó cô mỉm cười trả lời “ Một cô gái xinh đẹp lại còn trẻ giống như em, nhất định là không chỉ mới yêu qua một người.”
Sau đó, cô vô thức đưa tay vào trong túi áo, bởi vì bàn tay nắm chặt quá mức, móng tay sắc bén của cô đã vùi lấp trong lòng bàn tay.
Giang Nhu chỉ lo chìm đắm trong lời khen của Đường Uyển, không nhận ra những biến hóa rất nhỏ trên khuôn mặt của Đường Uyển.
Sau khi trò chuyện một lúc, hai người họ liền bị gọi xuống lầu ăn cơm.
Trong lúc ăn cơm, Đường Uyển theo thói quen, bưng ly nước trái cây lên, hướng về phía Giang Chấn Trung mỉm cười nói “ Chú...chú, chúc Ngài sinh nhật vui vẻ ”
Mặc dù đã luyện tập cách chào hỏi nhiều lần, nhưng lúc mở miệng, cô vẫn không cách nào nói lưu loát, tự nhiên.
Giang Chấn Trung mỉm cười nhìn Đường Uyển, khi hai ánh mắt giao nhau, ông ta đột nhiên cảm thấy quen thuộc, vì vậy, ông ta hơi nhíu mày hỏi “Đường tiểu thư, tôi có phải đã từng gặp cô ở đâu rồi không?”
“Hình như là không ” Đường Vân lễ phép nhếch khóe môi lên, sau đó uống một ngụm nước trái cây, thu hồi ánh mắt đang nhìn Giang Chấn Trung.
“Ba, ba đừng nhìn nữa, ba nhất định chưa từng gặp chị Uyển Nhi đâu ” Giang Nhu ngước nhìn Giang Chấn Trung, sau đó, lại cầm đũa lên gắp thức ăn để vào trong đĩa của Đường Uyển “ Chị Uyển nhi, chị ăn nhiều một chút, hãy coi nơi này như nhà mình, ngàn vạn lần đừng có khách khí ”
Coi nơi này như là nhà mình? A a...
Đường Uyển buông lỏng đôi đũa đang cầm trên tay, một chiếc liền rơi xuống mặt đất.
“Không sao, không cần nhặt lên, em kêu dì giúp việc lấy một đôi đũa mới cho chị.” Đường Uyển đang khom lưng nhặt đũa liền bị Giang Nhu đưa tay kéo lên, cất giọng kêu dì giúp việc trong nhà cầm một đôi đũa mới tới.
Mặc dù Đường Uyển đã cố gắng hết sức kiềm chế cảm xúc của bản thân,nhưng nước mắt vẫn không kìm được trào ra, cô vội đưa tay lên dụi mắt, sau đó đứng thẳng lên, cất tiếng nói với mọi người rồi bước nhanh vào phòng vệ sinh.
Sau khi cô ở trong phòng vệ sinh điều chỉnh lại tâm trạng kích động của mình, mới quay trở lại bữa tiệc.
Sau khi dùng cơm xong.
Đường Uyển chào tạm biệt mọi người, rồi tự mình lái xe quay trở lại nhà họ Diệp.
“Uyển Nhi, hôm nay con ra ngoài chơi với bạn có vui không?” Diệp Hoằng Duệ nghiêng đầu, nhìn Đường Uyển đang đổi giày mỉm cười nói.
Đường Uyển thay xong giày, đi tới chỗ Diệp Hoằng Duệ, gật đầu nói “Ừm, khá là vui ạ.”
Diệp Hoằng Duệ thấy nét mặt mệt mỏi của Đường Uyển, liền thúc giục cô nhanh chóng lên lầu nghỉ ngơi.
Vì vậy, Đường Uyển liền kéo lê cái thân xác mệt mỏi, đi lên phòng ngủ ở tầng ba, cô thấy Diệp Hạo Hiên vẫn chưa về, liền tùy ý nằm dài trên giường, cặp mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà, ánh mắt càng lúc càng mơ hồ, giọt lệ trong suốt từ khóe mắt nhỏ xuống bên giường.
Cho dù trái tim cô đã sớm cứng rắn hơn sắt đá, nhưng nơi sâu thẳm trong trái tim cô vẫn vô cùng yếu đuối.
Đường Uyển đưa tay lên lau nước mắt, chuẩn bị đứng dậy đi tắm, vừa ngẩng đầu thì đột nhiên thấy cặp mắt đen sắc bén của Diệp Hạo Hiên, làm cô bất giác giật mình.
“Anh quay trở về lúc nào vậy? Sao lại im lặng giống như hồn ma như thế ”
Nhìn thấy trong mắt Đường Uyển hiện lên tia hoảng hốt, Diệp Hạo Hiên dựa lưng vào khung cửa, dùng ánh mắt thâm thúy nhìn cô từ trên xuống dưới bất giác nói “Trong lòng cô nếu không có quỷ, thì cũng sẽ không sợ tôi giống với hồn ma, lặng lẽ xuất hiện trước mặt cô chứ?”
Đường Uyển liếc nhìn Diệp Hạo Hiên, dùng dây chun buộc lại tóc, đứng dậy cầm lấy bộ quần áo ngủ, xoay người đi về phía phòng tắm.
Diệp Hạo Hiên nhìn theo bóng lưng của Đường Uyển, sau đó đi tới ghế sô pha ngồi xuống, dựa toàn bộ thân hình cao lớn vào trong ghế.