⬅ Trước Tiếp ➡
Đường Uyển dậm chân kịch liệt, cô duy trì khuôn mặt lạnh lùng, ngồi vào ghế phụ bên cạnh Diệp Hạo Hiên, rồi tàn nhẫn đóng cửa xe, sau đó kéo dây an toàn thắt lên người.
“Lái xe ” Đường Uyển xụ mặt xuống, khoanh tay trước ngực, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước.
Diệp Hạo bất mãn nghiêng người, quay đầu lại nhìn chằm chằm một bên gò má Đường Uyển nói “Tôi nói cô nha người đàn bà này, cô có biết đạo lý không vậy? Tôi có lòng tốt quay lại đón cô, vậy mà cô lại ở đây lộ ra vẻ mặt vô cùng chán ghét tôi ”
Đường Uyển nghe vậy, liền quay đầu lại, nhìn Diệp Hạo Hiên, ánh mắt như muốn nói bà đây chính là như vậy anh làm gì được tôi.
Diệp Hạo Hiên nhếch môi, bực tức quay đầu, bắt đầu lái xe.
Nếu không phải Đường Uyển đã thắt dây an toàn thì sớm đã bị vận tốc của chiếc xe quăng ra ngoài, cô thở hổn hển quay đầu, nhìn chằm chằm Diệp Hạo Hiên tức giận nói “Anh không muốn sống, nhưng tôi thì vẫn muốn ”
Diệp Hạo Hiên không để ý đến Đường Uyển, nhưng anh vẫn chậm rãi giảm tốc độ xuống.
Một lát sau, anh bắt đầu dùng giọng nói giáo huấn “Cái tính khí này của cô, nếu không sửa đổi thì sớm muộn gì cũng phải chịu thiệt, lần trước tôi không phải chỉ là vô ý chặn cửa xe của cô sao? Cô tức giận đến nỗi cầm dao đâm thủng bánh xe của tôi? Nếu như không phải cô vận khí tốt, gặp được tôi, thì cô sớm đã mất việc rồi.”
Đường Uyển nghe xong, quay đầu nhìn Diệp Hạo Hiên, nhíu mày cười lạnh nói “ Nói như vậy có phải tôi nên thắp nén nhang cảm ơn ân đức của tổng giám đốc Diệp, còn phải dập đầu ba lần để biển hiện lòng cảm kích?”
“Cô...”
Diệp Hạo Hiên bị Đường Uyển làm cho tức giận không nói nên lời.
Đường Uyển thấy Diệp Hạo Hiên tức giận mặt cũng biến thành màu xanh, cô bất giác nở nụ cười thật tươi, nháy mắt nói với anh “ Cảm ơn anh đã cho tôi quá giang xe.”
Nói xong, cô liền mở cửa xe bước xuống.
Diệp Hạo Hiên nhanh chóng đuổi kịp Đường Uyển ở lối vào thang máy, sau đó thái độ khác thường ở trước mặt mọi người, anh một tay ôm lấy cô, một tay đưa tay nhẹ nhàng vuốt sống mũi cô, mỉm cười nhìn cô nói "Sao em lại không biết đợi anh vậy?"
Đường Uyển ngẩn người, cười ngọt ngào nói “Anh không phải đã đuổi kịp em rồi sao?”
Các đồng nghiệp trong thang máy thấy hai người bọn họ phát cẩu lương, đồng loạt không hẹn mà cùng nhau rời đi, nhường lại không gian cho Diệp Hạo Hiên và Đường Uyển.
Đường Uyển bị động tác cưng chiều của Diệp Hạo Hiên làm cho hoảng sợ, nhưng trước mặt mọi người, cô chỉ có thể để anh tùy tiện ôm ấp.
Rốt cuộc người đàn ông này lại đang làm cái quái gì vậy?
Trong thang máy trận hẹp, ánh mắt của những người khác luôn dán lên người bọn họ, trên mặt mấy người phụ nữ lộ rõ sự ghen tị.
Ở trong thang mấy phút ngắn ngủn, Đường Uyển cảm thấy mình giống như bị một cây xương rồng ôm quanh người, toàn thân đều khó chịụ
“Xe của em hỏng rồi, tan làm đợi anh chúng ta cùng nhau về nhà.” Diệp Hạo Hiên ở trong thang máy, cúi đầu hôn nhẹ lên trán Đường Uyển sau đó chậm rãi đi tới phòng làm việc của mình.
“Oa, chị tiểu Đường, chị thật là hạnh phúc ”
“Đúng vậy đúng vậy Trước kia ở trong lòng nhiều người còn nói, tổng giám đốc Diệp căn bản không có yêu chị, nói hai người giống như hai người xa lạ vậy Hôm nay nếu như không phải em tận mắt chứng kiến, thật không dám tin hai người lại ân ái như vậy ”
Hai nữ đồng nghiệp trẻ tuổi chờ Diệp Hạo Hiên dời đi, thì theo sát bước chân Đường Uyển, không ngừng ở bên tai cô nói mấy lời nịnh hót.
Đường Uyển ngước mắt nhìn hai người “"Các người có biết tại sao trong vòng một năm tôi sẽ được thăng chức từ nhân viên bình thường lên phó giám đốc kinh doanh không?”
Hai nữ đồng nghiệp cùng lúc lắc đầụ
⬅ Trước Tiếp ➡