Trong phút chốc, trên má của Giang Nhu liền hiện lên năm ngón tay của Đường Uyển.
Sau đó.
Đường Uyển gọi người thôi miên đi vào, cho hắn ta một khoản tiền hậu hĩnh, rồi bảo hắn ta rời đi, tiếp đó, cô gọi nhân viên quán rượu đi vào, cho bọn họ một khoản tiền, để bọn họ giúp cô trông chừng Giang Nhụ
Còn cô thì cầm theo bút ghi âm và túi xách lái xe rời khỏi khu nghỉ dưỡng.
Đường Uyển vừa lái xe vừa điên cuồng chảy nước mắt, trong đầu cô không ngừng nghĩ về những hình ảnh trước đó,
Từ đau lòng có lẽ không đủ để mô tả cảm giác của cô trong thời khắc này.
Tiếng tít tít vang lên,
Sau khi nhìn thấy một chiếc xe chở hàng lớn trước mặt Đường Uyển vội vàng đạp thắng xe, cố gắng bẻ tay lái đậu xe bên lề đường.
Tài xế thò đầu ra từ cửa sổ xe chở hàng, trợn mắt nhìn Đường Uyển quát “Mẹ kiếp mày có biết lái xe không? Bị mù sao?”
Giờ phút này Đường Uyển không còn sức lực cùng tài xế chở hàng tranh cãi, cô chỉ nghiêng đầu, dùng ánh mắt hung ác nhìn hắn.
Tài xế thấy vậy lại hạ giọng mắng một câu rồi lái xe rời đi.
Cứ lái xe thế này thì nhất định sẽ có chuyện, bây giờ cô phải tìm một chỗ uống ít đồ, nghỉ ngơi một lúc rồi mới có thể lái xe rời đi.
Vì vậy, Đường Uyển liền tìm một địa điểm gần nhất, sau khi đậu xe xong, cô cầm túi bước xuống.
Cô đi vòng quanh nhưng không tìm thấy quán cà phê nào có thể yên tĩnh ngồi uống gì đó, vì vậy, cô mua một chai nước giải khát trong cửa hàng tiện lợi và định tìm một chiếc ghế dài trên đường để ngồi xuống ổn định tinh thần.
Không ngờ, khi cô vừa định ngồi xuống thì một người đàn ông lực lưỡng lao về phía cô, giật túi xách trên người cô rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy.
“Túi xách của tôi ”
Toàn thân Đường Uyển lảo đảo, sau đó liều mạng chạy theo tên côn đồ.
Tuy nhiên, tên côn đồ này chạy quá nhanh, cô căn bản không có cách nào theo kịp.
Xong đời rồi, bút ghi âm của cô Tâm huyết của cô đều không còn
Đường Uyển tuyệt vọng ngồi tê liệt trên mặt đất, sau đó không để ý đến hình tượng lớn tiếng khóc.
Sau đó, những người đi trên đường đều vây quanh Đường Uyển, mọi người đều vô cùng kinh ngạc khi nghe thấy thấy tiếng khóc của cô.
Mười phút saụ
Diệp Hạo Hiên cầm túi xách của Đường Uyển, chen vào trong đám người đang vây quanh cô, khom người cầm cổ tay kéo cô từ dưới đất lên, chế giễu “Không phải chỉ là một cái túi thôi sao? Cô thiếu sao? Cũng không biết mất mặt là gì ”
Sau đó, anh nhìn đám người đang vây quanh xem náo nhiệt hét lớn “Không sao không sao rồi Đừng đứng đây xem nữa ”
Đám người vây xem thấy vậy, lập tức giải tán.
Đường Uyển nhìn Diệp Hạo Hiên với đôi mắt ngấn lệ, liếc xuống chiếc túi xách đã mất đang ở trong tay anh, cô lập tức ngừng khóc, vươn tay giật lấy chiếc túi xách.
Nhưng, Diệp Hạo Hiên lại dơ tay cầm túi xách lên cao, mỉm cười nhìn Đường Uyển nói “Bây giờ không thể đưa cho cô được, tôi vừa mới giúp cô, cô vẫn chưa cảm ơn tôi đâu ”
Đường Uyển lúc này mới giật mình nhìn thấy môi của Diệp Hạo Hiên đang rỉ máu, trên má còn có vết bầm tím.
Thấy vậy, cô bỗng nhiên mềm lòng.
“Cảm ơn anh ”
Đường Uyển lập tức nhào vào vòng tay của Diệp Hạo Hiên, sau đó duỗi tay ra, ôm chặt lấy cổ anh.
“Cô làm người mình bẩn như vậy, còn bấu lên người tôi, muốn tôi cũng mất mặt như cô sao?” Mặc dù Diệp Hạo Hiên ngoài miệng thì nói lời chê bai Đường Uyển nhưng cánh tay anh lại không tự chủ được nắm lấy eo của cô.
Hoặc là lúc này là lúc cô cần được an ủi nhất, và phòng tay của anh đối với cô mà nói, chính là nơi ấm áp nhất.
Đường Uyển ôm Diệp Hạo Hiên khoảng một phút mới buông ra, cô nhìn chằm chằm con người đen láy của anh, khịt khịt mũi hỏi “Sao anh lại ở đây?”