⬅ Trước Tiếp ➡
Diệp Hoằng Duệ lập tức trừng mắt nhìn Diệp Hạo Hiên nói "Nếu không thích ăn thì đừng ăn "
Đường Uyển nhìn thấy Diệp Hạo Hiên bị ông nội khiển trách, miệng cô ta khẽ nhếch lên một nụ cười chế giễu, nhưng ngay sau đó cô ta thu lại nở nụ cười, giả vờ rất nhu thuận gắp một con tôm vào bát Diệp Hạo Hiên nói "Anh nếm thử con tôm này xem nó có hợp khẩu vị của anh không?"
Diệp Hạo Hiên biết rằng nếu mình tiếp tục gây rắc rối thì anh chắc chắn sẽ bị ông nội trách cứ, vì vậy anh khôn ngoan ngậm miệng lại và không chọc Đường Uyển nữa.
Ngày hôm saụ
Sáng sớm khi Đường Uyển thay quần áo trước gương, cô ta phát hiện da bị sưng tấy lên Tim cô ta chùng xuống, kiểu này phải đến bệnh viện để hội chẩn rồi.
Vì vậy, trong khoảng thời gian sau đó cứ ba đến năm giờ Đường Uyển đều sẽ chạy đến bệnh viện phẫu thuật thẩm mỹ ở thành phố S.
Hành vi bất thường của Đường Uyển đương nhiên khiến Diệp Hạo Hiên chú ý. Anh theo cô ta đến bệnh viện phẫu thuật thẩm mỹ, sử dụng các mối quan hệ cá nhân tìm bác sĩ chăm sóc của Đường Uyển và lấy tất cả hồ sơ bệnh án trước đây của cô ta.
Bệnh nhân bỏng nặng phải cấy ghép da toàn thân, phẫu thuật tạo hình vùng mặt bị biến dạng.
Nhìn chằm chằm vào dòng chữ xuất hiện trong hồ sơ bệnh án, lông mày của Diệp Hạo Nhiên nhíu lại, sắc mặt nghiêm trọng, cánh tay cầm hồ sơ không khỏi hơi run lên.
Toàn thân bị bỏng diện rộng và biến dạng nặng vùng mặt.
Làm sao có thể có chuyện này? Sao cô ta trước đây có thể bị như thế?
Diệp Hạo Hiên nhìn bác sĩ bên cạnh với đôi mắt đỏ bừng, anh hỏi một cách hoài nghi "Bác sĩ có chắc đây là bệnh sử của Đường Uyển không ạ?"
“Tôi chắc chắn rằng đây là hồ sơ bệnh án của Đường tiểu thư.” Bác sĩ gật đầu đáp.
Bỏng, phẫu thuật thẩm mỹ, hỏa hoạn, thảm án...
Những từ khóa này cứ quanh quẩn trong đầu Diệp Hạo Hiên, ngay lập tức anh đã hiểu ra mọi chuyện, những bí ẩn khiến anh trăn trở nhiều ngày liền tự động được giải quyết từng chút một.
Đường Uyển chính là Giang Bích Vân đã bị trận hỏa hoạn "thiêu chết" ba năm trước
Phỏng đoán này giống như một chiếc búa nặng đánh vào tim anh một cách dữ dội. Nó như thể tạo ra từng lớp sóng bão ập đến trong cơ thể anh.
Nhưng bây giờ chỉ là phỏng đoán, nếu muốn khẳng định anh vẫn cần phải tìm người xác minh.
Diệp Hạo Hiên yêu cầu bác sĩ sao chép hồ sơ bệnh án của Đường Uyển, sau đó anh rời bệnh viện với bản sao trên tay.
Vài ngày saụ
Diệp Hạo Hiên lái xe đến thẳng công ty của Phó Tử Kình ở thành phố J gần thành phố S để hẹn gặp hắn.
Phó Tử Kình rất ngạc nhiên khi nhìn thấy Diệp Hạo Hiên đến tìm mình, hắn ngay lập tức đưa Diệp Hạo Hiên đến một quán trà gần công ty.
Diệp Hạo Hiên thấy Phó Tử Kình nhìn mình với dáng vẻ phòng vệ, anh khẽ nhếch môi nói "Đừng nghĩ nhiều cũng đừng căng thẳng, hôm nay tôi tới tìm anh không phải là để đánh nhau, đương nhiên cũng không phải nói chuyện tình cảm."
"Ha ha......"
Phó Tử Kình cười gượng, chờ Diệp Hạo Hiên nói vào chủ đề chính.
Sau đó Diệp Hạo Hiên trực tiếp đặt bản sao bệnh án của Đường Uyển đến trước mặt Phó Tử Kình, anh hỏi thẳng "Đường Uyển chính là Giang Bích Vân?"
Mặc dù câu anh nói là một câu hỏi, nhưng giọng điệu lại đầy chắc chắn.
"Tôi không hiểu cậu đang nói cái gì.” Phó Tử Kình cầm tách trà trước mặt lên nhấp một ngụm để che đi vẻ hoảng sợ.
Diệp Hạo Hiên cười thật lâu nhìn Phó Tử Kình, sau đó đem hồ sơ bệnh án mở ra, chỉ tay về phần người nhà ký tên, nhìn chằm chằm Phó Tử Kình "Đây là chữ ký của anh đúng không?"
Phó Tử Kình nhìn xuống chữ ký trên đó, vẻ mặt lập tức trở nên ngượng ngùng, hắn nhìn Diệp Hạo Hiên thừa nhận "Dù sao cậu cũng đã biết tất cả, vậy thì tôi không có gì phải giấu diếm nữa."
⬅ Trước Tiếp ➡