“Hòa Đinh, một tháng không gặp, cô vẫn khỏe chứ.” Kiều Vũ Sinh cười híp mắt chào hỏi, con ngươi gian ác liếc nhìn dáng người cao lớn thẳng tắp của Lãnh Quân Trì, hai mắt liền sáng lên, khen ngợi nói “Không ngờ rằng bộ quần áo đó mặc trên người anh lại vừa vặn như vậy.”
Lãnh Quân Trì h0àn toàn ghê tởm Kiều Vũ Sinh, hóa ra là một tên biến thái.
“Kiều Vũ Sinh, nói thẳng đi.” Hòa Đinh cũng không thích vòng vo quanh co chút nào.
“Để nó lại, cô thì có thể đi.” Kiều Vũ Sinh như có như không liếc nhìn Lãnh Quân Trì, nhưng lời đó lại là nói với Hòa Đinh.
Anh ta đùa nghịch chiếc roi dài tɾong tay, chiếc roi sáng bóng, được làm bằng sắt tấm, nếu người nào bị quất tɾúng thì chắc chắn sẽ trầy da tróc thịt.
“Nằm mơ đi ” Hòa Đinh mới không thèm bị anh ta uy hiếp.
Kiều Vũ Sinh cười hì hì nhìn Lãnh Quân Trì, không nhịn được liếm môi, “Dáng người rấttuyệt, trông cũng không tệ, cho dù mặt bên phải bị quấn băng, nhưng vẫn rấtđẹp.”
“Kiều Vũ Sinh, nếu anh dám ngăn cản, tôi thề từ nay về sau anh đừng hòng lấy được một giọt thuốc nào từ chỗ tôi ” Ánh mắt Hòa Đinh sắc bén, người ở đây đều không có ai dám trêu chọc cô, bởi vì cô là bác sĩ duy nhất ở đây.
Kiều Vũ Sinh cười vô lại, “Haha, có người đàn ông đó rồi thì tôi không cần ở lại đây nữa, tôi còn cần thuốc làm gì.”
Pằng
Một tiếng súng vang lên, Trim chóc thú vật gần đó bị chấn̵ động bỏ chạy tán loạn.
Kiều Vũ Sinh cảm nhận được mắt phải đau nhức, một màu đỏ tươi như máu bao phủ lấy con ngươi, anh ta che mắt phải của mình lại, không dám tin nhìn Lãnh Quân Trì.
Lãnh Quân Trì giơ khẩu súng tɾong tay, tỏ ra đẹp trai, thổi bay khói ở họng súng, “Xin lỗi, không bắn chuẩn, thị lực của tôi không tốt, vốn là muốn nhắm vào ấn đường của anh.”
“Đáng chết ” Kiều Vũ Sinh nắm chặt chiếc roi tɾong tay mình, không ngờ rằng Lãnh Quân Trì lại to gan như vậy.
Anh ta thở hồng hộc, hận không thể ăn tươi nuốt sống Lãnh Quân Trì, nó vậy mà lại dám hủy một mắt của mình, tối nay đừng hòng có ai sống sót rời khỏi khu rừng này
"Bao vây bọn họ lại " Kiều Vũ Sinh ra lệnh một tiếng, vô số bóng người từ tɾong bụi rậm hiện ra, bọn họ dần dần tiến đến bao vây Lãnh Quân Trì và Hòa Đinh.
Anh ta cũng không tin, hai người họ lại còn có thể đánh thắng được nhiều người như vậy
Lãnh Quân Trì và Hòa Đinh lưng tựa lưng, cảnh giác nhìn quân địch trước mắt.
"Tối nay chính là giờ chết của các người " Kiều Vũ Sinh nghiến răng nghiến lợi quát.
Hòa Đinh mặt không biến sắc, đối với những thủ đoạn uy hiếp cô thấy nhiều thành quen rồi.
Hiện tượng khát máu, khiến cô càng trở nên hơi hưng phấn.