Đối với Hòa Đinh những thủ đoạn để đối phó với những người này là vô cùng dễ dàng, hai tay sờ lấy ống tiêm, đợi đến lúc người tới gần liền sẽ đem kim tiêm đâm vào, sau đó tiêm thuốc vào.
Cô dùng chiêu này đã đặc biệt thuận lợi giết chết sáu người, những người trước mặt bị dọa đến nỗi không dám lại gần.
Lãnh Quân Trì tuy chỉ có một cây súng lục tɾong tay, thế nhưng đôi chân cũng rât công phu, người lao đến cũng đều bị đánh ngã, rên rỉ đau đớn ngã trên mặt đất.
Sau đó ánh mắt hai người tập trung nhìn Kiều Vũ Sinh.
Kiều Vũ Sinh vẫn như trước bịt lấy mắt phải, nhìn thấy Lãnh Quân Trì lại lần nữa giành lấy ánh sáng, con mắt hồ ly càng trở trên sắc bén.
Lãnh Quân Trì vẻ mặt lạnh lùng,
Lãnh Quân Trì nhặt lấy một con dao trên đất, anh đi lên phía trước một bước, hướng về phía Hòa Đinh nói "Cho phép tôi đánh đi."
Hòa Đinh khẽ gật đầu, lui sang một bên.
"Hử, không ai có thể tránh khỏi cây roi của tôi." Kiều Vũ Sinh cực kỳ kiêu ngạo nói.
"Tôi ngược lại là rất nguyện ý làm người đầu tiên." Lời nói còn chưa dứt, Lãnh Quân Trì cầm tɾong tay con dao, một bước xông tới.
Không thể không nói, ưu điểm lớn nhất của Lãnh Quân Trì chính là tốc độ, thiên hạ võ công, chỉ riêng tốc độ là không thể đánh bại.
Cây roi của Kiều Vũ Sinh có thể rất tinh diệu, cũng không thể ngăn nổi một chữ nhanh.
Lãnh Quân Trì đã đi tới trước mặt Kiều Vũ Sinh, dùng sức vung con dao, răng rắc một tiếng.
Và tay liền bị đứt ra.
Máu tươi phun ra ngoài, Lãnh Quân Trì lui về phí sau nửa bước, cây roi rơi xuống, Kiều Vũ Sinh cũng xanh cả mặt ngã xuống mặt đất bưng lấy cổ tay đang chảy máu đầm đìa, đau đớn rên rỉ.
Lãnh Quân Trì ngồi xổm người xuống, kề dao lên cổ Kiều Vũ Sinh, lãnh lùng điềm nhiên nói "Nhớ kỹ bài học kinh nghiệm hôm nay, đừng có xuất hiện tɾong phạm vi tầm mắt của tôi."
"Tôi nhất định sẽ báo thù." Kiều Vũ Sinh cố nén cơn đau gào thét nói.
"Vậy bây giờ tôi sẽ giết anh." Lãnh Quân Trì từ trước đến nay cũng không phải người lương thiện, dù luôn mang vẻ mặt của một người hiền lành, nhưng tɾong lòng lại rất xấu xa.