⬅ Trước Tiếp ➡
Hơn nữa nghĩ tới kẻ thù của mình đang vui vẻ bên ngoài, cô lại giống như con mối đang đục khoét trái tim, đêm khuya luôn rơi vào ác mộng, mỗi lần như vậy cô đều kinh hãi tỉnh dậy.
Cô quả thật không thể chờ đợi thêm nữa.
Hắc Thước bị thương nhẹ nhất, anh ta đúng dậy run rẩy đi đến bên cạnh Kiều Vũ Sinh, anh ta nhìn lấy kết cục của Kiều Vũ Sinh so với bản thân mình thê thảm gấp trăm lần, không khỏi cười nhạo nói "haha, mất đi một bàn tay, để xem anh giả làm lão đại thế nào."
"Tôi muốn giết chết thằng đàn ông và con đàn bà kia " hai tròng mắt của Kiều Vũ Sinh đỏ lên, con ngươi trợn trừng lên giống như là con ngươi của con trăn.
"Giết thế nào anh cũng thành tàn phế rồi." Hắc Thước vẫn cười nhạo, anh ta ngồi bên cạnh Kiều Vũ Sinh, chế nhạo "Tôi thấy lần tiếp the0 nói không chừng lại là mất đi một cái chân."
"Hắc Thước, lúc giết người có thể không cần tự mình ra tay." Kiều Vũ Sinh cả người dều trở nên vô cùng đen tối, anh ta cúi đầu cười, không biết lại đang mưu tính cái gì.
Hắc Thước không biết nguy hiểm đang từng chút từng chút tới gần, phút chốc, một cái tay bóp lấy cổ anh ta.
Kiều Vũ Sinh quỳ trước mặt, tay trái bóp lấy cổ anh ta, hung hăng dùng sức.
Hắc Thước muốn giãy dụa, thế nhưng sau đầu lại bị thương, liền lập tức mất đi hơi thở.
Kiều Vũ Sinh buông Hắc Thước ra, đem thi thể anh ta ném sang một bên, yếu ớt nói "Hắc Thước, cái này gọi là mượn dao giết người, đây là chiêu cuối cùng tôi dạy cho anh trước khi anh chết."
Và tay liền bị đứt ra.
Máu tươi phun ra ngoài, Lãnh Quân Trì lui về phí sau nửa bước, cây roi rơi xuống, Kiều Vũ Sinh cũng xanh cả mặt ngã xuống mặt đất bưng lấy cổ tay đang chảy máu đầm đìa, đau đớn rên rỉ.
Lãnh Quân Trì ngồi xổm người xuống, kề dao lên cổ Kiều Vũ Sinh, lãnh lùng điềm nhiên nói "Nhớ kỹ bài học kinh nghiệm hôm nay, đừng có xuất hiện tɾong phạm vi tầm mắt của tôi."
"Tôi nhất định sẽ báo thù." Kiều Vũ Sinh cố nén cơn đau gào thét nói.

⬅ Trước Tiếp ➡