⬅ Trước Tiếp ➡
Cô vừa muốn nói chuyện thì điện thoại của Lê Nhất Ninh vang lên.
Trương Nhã tò mò nhìn một cái, sau khi nhìn thấy cái tên hiển thị trên điện thoại của Lê Nhất Ninh, thiếu chút nữa đã tức hộc máu.
“Cô……. Kẻ Vung Tiền là ai?”
Lê Nhất Ninh vô tội, nhìn mấy chữ trên màn hình hiển thị: “Ông xã của tôi chứ ai.”
Trương Nhã: “…….”
Cô dịu dàng cười với Trương Nhã một cái, nghe máy.
“Alo, ông xã, anh nhớ em rồi sao.”
Hoắc Thâm: “…….”
Anh đưa điện thoại cách
 xa lỗ tai, nhìn chằm chằm dãy số điện thoại, không có nhầm số mà.
Dừng lại mấy giây, Hoắc Thâm đi thẳng vào chủ đề chính: “Bây giờ đang ở đâu?”
Lê Nhất Ninh chớp chớp mắt với người đang trừng to mắt, dịu dàng nói: “Đang dạo số ở bên ngoài, có chuyện gì không.”
Hoắc Thâm nhếch môi một cái, nhớ tới cuộc điện thoại vừa rồi: “Mẹ bảo chúng ta tối nay về nhà ăn cơm.”
“Hả?”
Lê Nhất Ninh nhìn vẻ mặt Trương Nhã thay đổi liên tục, không hiểu sao nổi lên suy nghĩ muốn trêu chọc cô ấy một chút, chớp mắt bắt đầu diễn: “Cái gì? Bữa tối anh muốn đích thân xuống bếp ư, em muốn ăn gì à.” Cô mỉm cười dịu dàng, vô cùng săn sóc: “Chỉ cần là ông xã làm em đều thích ăn.”
Hoắc Thâm: “………….”
Trương Nhã: “…….”
Nghe tới đây, cô thực sự không nhịn được nữa, cướp điện thoại trong tay Lê Nhất Ninh qua gào một câu với đầu bên kia: “Anh Hoắc Thâm, Lê Nhất Ninh nói anh là tên vung tiền như rác!”
Hoắc Thâm bên kia yên lặng mấy giây, tiếp sau đó bên Trương Nhã thình lình nhận được giọng nói lạnh nhạt truyền ra loa ngoài đang mở to: “Cô là ai?”
Cúp điện thoại xong, Trương Nhã đã bị Lê Nhất Ninh chọc tức bỏ đi rồi.
Giản Viên Viên ở bên cạnh cười vui vẻ không thôi: “Trước kia sao mình không phát hiện Trương Nhã đáng yêu như như vậy?”
 
Lê Nhất Ninh nhấp một ngụm nước hoa quả, chớp mắt đẹp: “Có thể là do mình chọc tức đâm ra xấu?”
Kỳ thật Trương Nhã không xấu, chỉ là một đại tiểu thư được nuông chiều thành tính, Lê Nhất Ninh nhớ trong sách có rất ít lời miêu tả về cô ấy chỉ có hai lần, một trong số đó là sau khi nhà nguyên chủ bị phá sản thỉnh thoảng hai người có gặp mặt, đám chị em phía sau Trương Nhã đang cười nhạo cô còn Trương Nhã thì lớn giọng răn mắng các cô ấy.
Giản Viên Viên liếc cô một cái: “Thế này còn chưa đến nỗi, ông xã cậu gọi điện cho cậu có chuyện gì?”
Nghe xong, khóe môi Lê Nhất Ninh xụi xuống, uể oải: “Về nhà ăn cơm tối.”
“Bên nhà dì Hoắc?”
“Ừ.”
Sau khi nhanh chóng mua đồ xong, Giản Viên Viên đưa Lê Nhất Ninh về nhà.
Quả nhiên trong nhà đã đặt rất nhiều hộp quà tặng, toàn là những chiếc túi của các nhãn hàng xa xỉ.
Lê Nhất Ninh nói với người giúp việc hai câu rồi đặt tất cả những chiếc túi vào trong phòng quần áo, nhìn gian phòng ‘tiền vàng’ đầy ắp này Lê Nhất Ninh nhớ tới một điều rất quan trọng.
Nay cô đã tiếp nhận cuộc sống xa hoa của nguyên chủ rồi cũng phải chịu trách nhiệm với trọng tránh và nghĩa vụ của nguyên chủ.
Cô tính toán thời gian, từ giờ cách thời gian gia đình bị phá sản còn khoảng nửa năm nữa.
Nguyên nhân cụ thể dẫn tới bị phá sản trong tiểu thuyết không có viết, chỉ nói là nhà Lê Nhất Ninh xảy ra chuyện cộng thêm trước đó cô ta đắc tội không ít người, một đám người tập hợp lại trị nhà bọn họ còn có kiện tụng gì đó các loại, dù sao cũng không viết tỉ mỉ.
Cô suy nghĩ tìm tòi, làm sao mới có thể tránh tai họa phá sản này.
Bảo Hoắc Thâm giúp đỡ là chuyện không thể nào, hai người bọn họ chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, nói chung không đến mức bảo anh xoay vòng vốn mười mấy tỷ để bù đắp vào chỗ thiếu hụt của nhà họ Lê đúng không?
Lê Nhất Ninh ngồi xếp bằng trên thảm suy nghĩ xem bản thân trong tiểu thuyết có phải đã để lộ manh mối quan trọng gì không, ví dụ như việc nhà họ Lê bị tố cáo, người khác sao biết công ty họ Lê xảy ra vấn đề chứ?
 
Suy nghĩ như vậy cô lại cảm thấy công ty nhà họ Lê không thể nào có vấn đề được, theo tiểu thuyết nói một công ty có thể có nhiều tài sản như vậy, sao có thể xuất hiện lỗ hổng lớn đến thế? Cho dù có cũng không thể để người ngoài biết được.
Lê Nhất Ninh rất phiền muộn.
Chuyện này phải làm thế nào mới tốt đây. Cô không có đầu óc kinh doanh cũng không có cái khác, nhưng vừa nghĩ tới cuộc sống của bọn họ sau khi gia đình bị phá sản, cô cảm thấy rất khó chịu.
Có lẽ là do dùng cái vỏ của nguyên chủ, cô cảm thấy những người đó chính là người nhà của mình.
Ở trong thế giới thực, ba mẹ của Lê Nhất Ninh đều đã qua đời vào lúc cô còn học sơ trung cho nên lúc đọc tiểu thuyết, cô rất hâm mộ sự yêu thương của người trong nhà dành cho nguyên chủ, có ba mẹ cưng chiều cho dù có làm rất nhiều chuyện quá đáng bọn họ cũng ít khi la mắng cô ấy.
Nghĩ hết nửa ngày, Lê Nhất Ninh cảm thấy điều duy nhất bản thân có thể giúp chính là kiếm thêm một chút tiền, để phòng ngừa sau này một khi phá sản cũng có tiền mua nhà cho những người nhà của nguyên chủ ở, cùng sinh sống với bọn họ?
Lê Nhất Ninh không biết bản thân suy nghĩ như vậy có đúng hay không, nhưng đây xác thực chính là chuyện duy nhất cô có thể làm được.
Những việc còn lại, cứ đi một bước tính một bước vậy.
Nghĩ xong, cửa phòng bị người khác đẩy ra.
Hoắc Thâm đi từ ngoài vào lập tức nhìn thấy bộ dạng nhíu chặt mày của cô vợ mình.
Anh dừng một lúc, rồi đi về hướng bên kia đứng trước gương bắt đầu cởi cà vạt.
⬅ Trước Tiếp ➡