Trình Dương bị chọc tức mà bỏ đi, có điều trước khi bỏ đi còn kề tai Hoắc Thâm nói một câu.
Nói cái gì…… Lê Nhất Ninh không nghe thấy, cô chỉ cảm thấy hơi thở của người đàn ông đứng bên cạnh còn lạnh hơn cả gió đêm.
Mẹ Thu Thu thấy hai người không nói chuyện thì đứng ra xoa dịu: “Một thời gian không gặp, Ninh Ninh càng lúc càng dễ thương.”
Lê Nhất Ninh cười trong trẻo: “Nào có chứ, em không đáng yêu bằng Thu Thu đâu.”
Nói xong, cô bắt đầu đùa giỡn với Thu Thu.
Hoắc Thâm nhìn hai người, im lặng chốc lát: “Tôi đi thư phòng một chút.”
Lê Nhất Ninh gật đầu như giã tỏi: “Được, anh đi đi.”
Mau đi đi, cho cô chút thời gian để thở đi hu hu hu, làm dâu nhà giàu quá khó rồi, tới một lần cảm thấy muốn tổn thọ nửa năm.
*
Hai người rời khỏi nhà, Hoắc Thâm căn bản không định ngủ lại qua đêm ở nhà mà cũng có khát vọng rời khỏi giống như Lê Nhất Ninh.
Chỉ lấy việc ở nhà bọn họ cùng ngủ chung một chiếc giường rộng hai mét thôi, Lê Nhất Ninh đã cảm thấy không thích hợp.
Như thế không phải chỉ cần trở người một cái là có thể đụng phải đối phương rồi sao? !
Lê Nhất Ninh coi như là hiểu rõ nguyên chủ tại sao lại yêu cầu một chiếc giường rộng ba mét rồi, thân làm vợ chồng trên danh nghĩa không có tình cảm lại không thể phân phòng ngủ, chiếc giường năm mét thỏa mãn được tất cả.
Khoảng cách giữa bọn họ là cả một ‘ngân hà’, tóm lại là không thể vì không cẩn thận trở người đụng phải đối phương, đương nhiên cũng có thể giản lược bớt một số chuyện thích hợp xảy ra vào ban đêm ví dụ như ‘dục vọng’ không thể khống chế chẳng hạn.
Nghĩ vậy, cô trộm liếc nhìn Hoắc Thâm một cái.
Không nhìn trộm không biết, vừa nhìn trộm thì bị bắt.
Đối diện với ánh mắt u ám của Hoắc Thâm, Lê Nhất Ninh tưởng tượng thái độ của nguyên chủ hất cằm đầy kiêu ngạo, liếc xéo anh: “Nhìn cái gì?”
Trông thì không ai bì nổi nhưng giọng nói quá yếu, nghe không ra chút khí thế nào trong đó.
Lái xe ngồi ở phía trước nghe thấy, cái tay đang cầm lái run một cái.
Hoắc Thâm nhìn gương mặt xinh đẹp của cô, im lặng mấy giây rồi hỏi: “Lúc tới em định nói gì với tôi?”
“Hả?”
Lê Nhất Ninh sững người, chốc lát sau thì phản ứng lại: “Sao anh đột nhiên hỏi cái này?”
Hoắc Thâm không lên tiếng.
Lê Nhất Ninh nghĩ tới chuyện vừa rồi đột nhiên cảm thấy Hoắc Thâm cũng không phải khó ở chung như vậy.
Thân làm một đại tiểu thư tương lai ‘có thể’ bị phá sản, bây giờ thứ cô cần nhất vẫn là kiếm tiền. Nghĩ vậy, Lê Nhất Ninh nói thẳng: “Muốn hỏi anh…… bên công ty giải trí của bọn anh còn nhận người không?”
Hoắc Thâm liếc nhìn cô một cái.
Lê Nhất Ninh tiếp theo dũng khí: “Tôi muốn ký hợp động với công ty các anh, được không?”
Lúc lâu sau, Hoắc Thâm mới thu ánh mắt lại, thấp giọng hỏi: “Vì theo đuổi ngôi sao?”
Lê Nhất Ninh: “…….”
“Không phải không phải.” Cô vội vàng xua tay giải thích: “Tôi theo đuổi ngôi sao gì chứ, bây giờ tôi không theo đuổi nữa hơn nữa tôi theo đuổi lúc nào, đó đều là lời đồn nhảm!”
Chân thành thật ý đấy, Lê Nhất Ninh suýt chút nữa là tin những lời nói bậy của mình rồi.
Nghe xong, Hoắc Thâm nhìn cô bằng ánh mắt ý vị sâu xa: “Phải không.”
Anh nghiêng đầu, đột nhiên nói: “Quẹt thẻ của tôi bao rạp mua biển quảng cáo, còn ấn tượng không?”
“……..”
“Hả??”
Cái gì? ! Cô lại từng làm loại chuyện không phải người đó? !
Nếu không phải nơi này không cho phép, Lê Nhất Ninh thật muốn lập tức biểu diễn vẻ mặt kinh ngạc.jpg cho Hoắc Thâm xem.
Nhưng không được, cô phải bình tĩnh.
Có điều Lê Nhất Ninh không hiểu……. Nguyên chủ bị điên rồi sao, bản thân cô ấy đâu phải không có tiền, tại sao muốn tiêu tiền của ông xã để theo đuổi minh tinh chứ đây chẳng khác nào muốn nói với anh ấy — — Tôi đang đội nón xanh cho anh đấy sao.
Nghĩ vậy, Lê Nhất Ninh rùng mình một cái.
Cô ngước mắt nhìn Hoắc Thâm vừa muốn giải thích hai câu, người đàn ông đó đã thu ánh mắt đang rơi ở trên người cô về rồi, lúc này đang khép mắt nghỉ ngơi.
Lê Nhất Ninh do dự, tự biết mình mà ngậm miệng lại.
Sự việc đã xảy ra rồi cô cũng không nhất thiết phải giải thích, duy chỉ có một việc cô có thể làm đó là sau này có theo đuổi minh tinh — — không tiêu của ông xã nữa nhé?
Lê • điên cuồng truy tinh • Nhất • có tiền • Ninh — — đã nghĩ như vậy.
Sau khi về tới nhà, Lê Nhất Ninh nhanh chóng xuống xe chạy vào trong nhà.
Hoắc Thâm nhìn bóng lưng chạy trốn đó, bước chân hơi dừng lại nhìn về phía tài xế: “Thời gian gần đây bà chủ có gì khác thường không?”
Lái xe sững người, nghĩ ngợi nói: “Không có, nhưng tính cách của bà chủ hình như tốt hơn không ít.”