Lúc đó, Ôn Ninh rất biết ơn vì nghĩ rằng Lục lão gia thực sự có ý tốt khi cho cô về nhà, nhưng thực tế, ông đã để cô về nhà để cho cô thấy rõ tình cảnh hiện tại của mình--Ôn gia, căn bản không thể nào là bến đỗ mà cô có thể dựa dẫm vào, người nhà họ Ôn chỉ hận cô không chết đi.
Bao gồm cả vị hôn phu yêu dấu của cô, cũng đã đứng cùng chiến tuyến với nhà họ Ôn, bọn họ đã hoàn toàn vứt bỏ cô rồi.
Lão gia muốn Ôn Ninh quay lại đích thân chạm vào chiếc định đó, để cô có thể hiểu rằng chỉ có ngoan ngoãn nghe lời Lục gia, cô mới có thể sống, và chỉ ngoan ngoãn dựa vào Lục gia, cô mới có thể có được sự bảo hộ.
Nếu không, nếu có thật sự dựa vào bản thân để có được cái gọi là tự do, cũng nhất định sẽ bị Ôn gia phá tan.
Lão gia là muốn cô thấy rõ được bản chất sự thật, nên khi nhìn thấy sự cảm ơn của cô, ông mới lộ ra thần sắc khinh bỉ và chế nhạo.
Hóa ra đây chính là tâm cơ của người nắm toàn quyền Lục gia.
Nhìn Lục Tấn Uyên ở trước mặt, nhiều năm trước đã nghe nói Lục Tấn Uyên là đứa cháu Lục lão gia yêu thương nhất, cũng chính là người duy nhất vượt qua được Lục lão gia,
Lục lão gia đã có tính toán vô cùng rõ ràng, vậy còn Lục Tân Uyên thì sao, nếu anh tỉnh lại, sẽ tính toán với cô thế nào đây?
Ôn Ninh sợ hãi rút tay lại, có chút không dám chạm vào người Lục Tân Uyên, nhưng lại
có một cơ thể nóng rẫy từ đằng sau ôm chặt lấy cô, bao quanh lấy cơ thể mảnh khảnh của cô.
Nhớ Tôi Không
“Ba ngày không gặp, nhớ tôi không, hửm?”
Người đàn ông khẽ ngửi hương thơm trên người Ôn Ninh, lời khen từ trong lòng thốt ra: “Em thật thơm quá!”.
Nói xong tay liền không an phận mà mò đến, Ôn Ninh vội vàng giãy dụa, lại bị cánh tay mạnh mẽ của người đàn ông vòng qua, căn bản không thể cử động.
“Anh buông tôi ra!”
“Hôm nay tôi đã trút giận cho em, em còn tuyệt tình như vậy, thật khiến người ta đau lòng”
Ôn Ninh hơi sững sốt: “Giúp tôi trút giận cái gì?”
Người đàn ông lấy ra một tờ chi phiếu, con số phía trên đúng là năm trăm vạn, đây giống y như số lượng tài xế đã quệt đi trong thẻ của Dư Phi Minh.
“Cho em, coi như quà ra mắt của chúng ta."
Ôn Ninh không dám tin mà nhận lấy chi phiếu, “Người tài xế đã đụng xe của Dư Phi Minh hôm nay, là do anh sai khiến? Anh rốt cục là ai, sao có thể sai khiến người của Lục
gia?”.
“Tài xế kia không phải người của Lục gia, mà là người của tôi, thấy người phụ nữ của tôi bị ức hiếp, tôi làm sao có thể ngồi nhìn không quan tâm chứ? Để bọn họ bồi thường lại chút tổn thất tinh thần cho em, có điều cũng chỉ là mới bắt đầu thôi, nếu như em đồng ý, tôi cho bọn họ táng gia bại sản cũng không thành vấn đê."
Hơi thở người đàn ông này tỏa ra khiến cả người cô run rẩy: “Thế nào, có phải rất cảm động, rất muốn lập tức hiến thân cho tôi phải không?”
Ôn Ninh rùng mình một cái, bây giờ, trừ Lục gia, Ôn gia, lại còn xuất hiện thêm một người đàn ông xa lạ.
Ôn gia là tuyệt đối không thể trông cậy vào, Lục gia cũng là sự tồn tại bất cứ lúc nào cũng có thể khiến Ôn gia không thể ngóc đầu lên nổi, chỉ có người đàn ông này cho Ôn Ninh sự trợ giúp thực tế nhất, có nên tin tưởng anh ta không?
“Tôi, anh để tôi suy nghĩ một chút, bây giờ trong đầu ta rất loạn, cho tôi thêm mấy ngày được không?”
Hiện giờ Ôn Ninh thật sự tin người đàn ông này có thể trợ giúp cô, nhưng ai biết anh ta có giống người của Lục gia, có thể đưa cô lên thiên đường, cũng có thể đạp cô xuống địa ngục không?
“Ôn Ninh, sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn!”.
“Đừng! Van cầu anh đừng như vậy!
Gương mặt say ngủ đẹp đẽ của Lục Tấn Uyên gần trong gang tấc, Ôn Ninh cố gắng
ngẩng đầu lên trong chật vật, nhìn Lục Tấn Uyên, trong lòng cô đột nhiên tràn ngập cảm giác nhục nhã cùng tội lỗi.
“Một tháng, cho tôi thêm một tháng, nhất định tôi sẽ cho anh câu trả lời, đến lúc đó nếu như câu trả lời của tôi không làm ảnh hài lòng, tôi mặc cho anh xử trí!”
Ôn Ninh cảm nhận được rét lạnh khi làn da tiếp xúc với không khí, toàn bộ con người đều phơi bày trước mặt người đàn ông này, cảm giác nhục nhã cực đại này bao lấy cô, cô chôn mặt thật sâu trong chăn: “Cầu xin anh.”
Không khí cứ thế ngưng trệ một lúc, thật lâu, cảm giác bị áp bách biến mất, người đàn ông kia cuối cùng cũng buông tha cô.
“Một tháng sau cùng, Ôn Ninh, đừng tiếp tục khiêu chiến lòng kiên nhẫn của tôi.” Rất lâu sau đó, Ôn Ninh mới từ trong chăn ngẩng đầu lên, tất cả đèn trong phòng đều đã tắt, người
đàn ông ngồi trên sân thượng hút thuốc, khói thuốc nhàn nhạt phiếu tán dưới ánh trăng, bóng ảnh của người đàn ông cũng được ánh tráng phủ lên một tầng ưu buồn nhàn nhạt, một hình dáng đen nhánh, giống như đang cất giấu một bí mật sâu không thấy đáy trên người, khiến người khác không đoán ra.
“Một tháng, Ôn Ninh, chỉ có một tháng.”
Ôn Ninh nhìn người đàn ông nhảy xuống sân thượng, biến mất không thấy mới chậm rãi bò dậy, lệ cơ thể trần trụi chui vào chăn, ôm cánh tay Lục Tân Uyên, vùi mặt vào khuỷu tay của anh, yếu đuối không nơi nương tựa: “Lục Tân Uyên, anh nói xem tôi nên làm gì đây...”
Giờ phút này, Ôn Ninh cũng chỉ có thể xem người chồng vô tri vô giác này làm đối tượng bày tỏ tất cả.
Sau khi Ôn Ninh ngủ, cánh tay Lục Tấn Uyên thoáng cử động, dù cử động này nhẹ đến mức khó mà nhận ra, cánh tay đó ôm chặt cô thêm một chút…
Lời Đe Dọa Của Anh Ta
Sau khi trở lại Ôn gia, ông cụ cũng không còn hạn chế tự do đi lại của Ôn Ninh nữa.
Trong lòng Ôn Ninh cũng hiểu rõ, dù cho cô đi đến đâu, nhà họ Lục cũng có thể tìm cô về, huống chi bây giờ cô đã biết rõ, ngoại trừ nhà họ Lục, không chỗ nào chứa chấp cô.