⬅ Trước Tiếp ➡
Sau đó, ỷ vào có người chống lưng mà đã đưa Lưu Ly  Ly vào đồn cảnh sát.
“Ngày đó tôi thấy cái đồ lẳng lơ đó sắc mặt lại rất  hồng hào, con nhỏ đó không phải đã leo lên giường của  Lục lão gia rồi chứ?”
"Lục lão gia luôn giữ mình trong sạch sẽ nhìn trúng nó sao? Thứ không biết xấu hổ, làm nhục gia môn!”
Ôn Khải Mặc rất tức giận, việc Lưu Ly Ly không thể ra ngoài khiến ông ta mất hết mặt mũi, đặc biệt còn là người của Triệu gia luôn dựa vào ông ta, khiến ông ta càng căm tức.
"Bây giờ Ôn Ninh dựa vào Lục gia không cho Lưu Ly Ly ra ngoài. Than ôi, tôi cũng thật đáng trách. Đáng lẽ lúc đó tôi phải nhẫn nhịn thêm một chút."
Thấy Ôn Khải Mặc đang giận dữ, Triệu Nhã Lâm cúi đầu, giả bộ lau nước mắt, trông thật đáng thương.
"Nhẫn nhịn cái gì, bà là trưởng bối là mẹ của nó, làm gì có cái đạo lý ấy? Bây giờ tôi sẽ gọi điện cho nó. Tôi phải dạy lại thử nghiệp chướng này."
Mấy ngày nay, Lục Tấn Uyên đều ở bên ngoài, không có về nhà. Ôn Ninh cũng không biết làm thế nào để đổi mặt với anh ta. Cô không thể rời khỏi Lục gia, chứ đừng nói đến việc tránh xa người đàn ông này, xung quanh cô toàn là những vực sâu không đáy.
Ôn Ninh mở máy tính tìm đọc tư liệu.
Bạch Dịch An vừa gọi điện thoại cho cô, nói rằng đã tìm cho cô một công việc. Mặc dù đó không phải là việc gì cao sang cả, nhưng cô vẫn có một chút lo lắng khẩn trương.
Đã thoát ly xã hội được vài năm, cô phải kiếm tiền để nuôi sống bản thân, cũng để trở lại với cuộc sống bình thường.
Dù sao, xung quanh cô đến một người để cô tin tưởng  cũng không có. Cô chỉ có thể dựa vào chính bản thân
mình để thoát khỏi Lục gia cùng Ôn gia. Một ngày nào đó cô sẽ đưa mẹ mình cao chạy xa bay, rời xa nơi đầy lạnh  lẽo này!
Nếu vậy, cô phải tìm cách tránh mặt Lục Tân Uyên nhiều nhất có thể.
 Lúc cuộc gọi của Ôn Khải Mặc gọi đến, Ôn Ninh đã nhận việc và bắt đầu công việc.
Bạch Dịch An đã giới thiệu cho cô một công ty quảng cáo tầm trung. Vì cô là người mới, công việc cũng không quá bận rộn, chủ yếu là giúp đỡ đồng nghiệp xử lý tài liệu và chạy việc vặt trong công ty.
Điện thoại reo đột ngột, Ôn Ninh thấy người gọi đến là  Ôn Khải Mặc lập tức từ chối không một chút nghĩ ngợi.
Ở phía bên kia, Ôn Khải Mặc tức đến nỗi muốn đập vỡ điện thoại, nghĩ rằng cô được vào Lục gia rồi có chỗ dựa rồi liền không coi người thân ra gì sao?
 Lại có cuộc gọi đến, người trong văn phòng đều nhìn cô, cô giơ tay biểu lộ ý xin lỗi, liền để điện thoại thành chế độ im lặng.
 Một lúc sau, Ôn Khải Mặc thấy bên kia không động tĩnh gì liền dừng lại.
Điện thoại cô đột nhiên sáng lên, đó là một tin nhắn.
"Mày không muốn biết mẹ mày bây giờ như thế nào sao? Nếu muốn biết thì gọi lại"
Ôn Ninh nhìn thấy tin nhắn liền đứng lên chạy vội ra ngoài.
Cô chưa bao giờ nghĩ rằng Ôn Khải Mặc lại có thể vô sỉ đến mức này, dùng mẹ cô để đe dọa cô, nhưng cô chỉ có thể ngoan ngoãn bị ông ta đe dọa!
Ôn Ninh bước vào nhà vệ sinh, khóa cửa, gọi điện  thoại cho Ôn Khải Mặc.
Chuông reo reo lên tay cô liền run rẩy.
"Tại sao mày lại không nghe điện thoại, ba này gọi cho mày, mày cũng không nghe?" Giọng nói lạnh lùng của Ôn Khải Mặc vang lên bên tai, khiến Ôn Ninh rùng mình.
"Tôi không nhìn thấy mà thôi. Ngài Ôn không nên bực mình vì chuyện nhỏ này, phải không?" Ôn Ninh nói nhẹ nhàng, "Mẹ tôi, rốt cuộc có chuyện gì với bà ấy vậy?"
Năm đó mẹ cô vì chuyện của cô mà đau ốm nằm liệt giường, sau đó cô bị bắt đi không kịp gặp mẹ.
Sau khi ra tù, không phải là cô không muốn đi tìm mẹ, nhưng cô không biết mẹ mình ở đâu. Cô đã gọi hỏi các viện dưỡng lão trong thành phố này, nhưng đều không có dấu vết của mẹ cô.  Ôn gia quyết tâm tìm cách không cho Ôn Ninh gặp được mẹ mình.
Kích thích
"Bây giờ còn chưa sao, nhưng mà, sau này bà ấy thế nào, còn xem biểu hiện của mày"
 "Ôn Khải Mặc, ông đừng nên trơ tráo quá!" Ôn Ninh bị  chọc giận, từ đầu đến cuối, mẹ chưa từng làm chuyện gì có lỗi với ông ta.
Lúc đầu, Ôn Khải Mặc chỉ là một kẻ nghèo rớt mồng  tơi, hai bàn tay trắng, là do mẹ mang tài sản trong nhà,
cùng ông ta thức khuya dậy sớm làm việc, nên mới có thể sáng lập ra công ty như hôm nay.
Mà thứ Ân Khải Mặc báo đáp cho mẹ, là sau khi thắng quan tiến chức lại đưa bồ nhí vào nhà, là một đứa nhỏ  không kém cô mấy tuổi, là lừa gạt đưa con gái của bà vào
tù tùy ý bị giẫm đạp, là sau khi bà bệnh còn lấy bệnh của bà đe dọa con gái bà?
 "Ôn Ninh, mày phải biết mày đang nói chuyện với ai, mấy năm này, mày còn không học được cái gọi là lễ phép sao?"
"Lễ phép, là đối với người, chứ không phải với thứ gì đó, không cần thiết." Ôn Ninh nắm chặt tay, một cơn đau đớn ập tới nhưng cô lại không hề cảm nhận được.
"Ôn Ninh, tạo cảnh cáo mày một lần cuối, mày đừng có nói năng bậy bạ, nếu mày không hiểu quy tắc lễ phép,  đêm nay, về nhà cũ của Ôn gia, tao sẽ dạy dỗ lại mày, nếu không tới thì tự gánh lấy hậu quả"
Ôn Khải Mặc lạnh lùng nói xong thì cúp điện thoại.
Ôn Ninh nghe giọng nói nhắc nhở tự động lạnh lẽo từ điện thoại, hận không thể đi thẳng tới cầm dao giết chết người đàn ông hèn hạ này.
Dù sao thì, mẹ và ông ta cũng là vợ chồng vài chục năm, dù nuôi một con thú cưng, cũng phải có tình cảm, nhưng ông ta có thể bình tĩnh dùng bệnh tình của mẹ để làm lợi thế.
. Nhưng, dù phẫn nộ, dù căm ghét, tối hôm đó, Ôn Ninh cũng chỉ có thể làm theo lời của Ôn Khải Mặc.
⬅ Trước Tiếp ➡