⬅ Trước Tiếp ➡
 "Tôi không cố ý đâu!" Ôn Ninh trong tiềm thức bất giác  lùi lại một bước, cả người vô cùng hoảng loạn.
 "Rượu đổ thật đúng chỗ đó, chúng ta có nên nhường nơi này hay không?" Người đàn ông vừa duỗi chân mở miệng nói, giễu cợt.
- Vị trí mà ly rượu Ôn Ninh vừa làm đổ, thật sự có chút xấu hổ.
 "Như thế này đi, nếu cô giúp tôi dọn sạch chỗ rượu này, tôi sẽ không trách cô nữa" Lý thiếu toe toét cười nhìn Ôn Ninh.
Ôn Ninh cau mày, nhìn bộ dạng cười đùa cợt nhả của  Lý thiểu, cô chợt nhận ra rằng, sự việc này, e là do những người này cố tình gây ra.
 "Thực sự xin lỗi, bộ quần áo này giá bao nhiêu, tôi sẽ đến cho anh, tôi nghĩ, nếu nó bị dính rượu vang đỏ cũng không thể lau sạch được."
Nói xong, Ôn Ninh liền lùi lại.
Lý thiếu thấy cô thật không biết thức thời gì, bất ngờ kéo Ôn Ninh qua, đặt cô ngồi lên đùi anh ta, "Bộ quần áo này được đặt may bên nước ngoài, có bán cô cũng không đủ tiền trả nó, ngoan ngoãn nghe lời một chút, nếu không thì..."
 Đám người bên cạnh thấy anh ta làm thật, đều rút lui cười một cách vui vẻ, Ôn Ninh thấy Diệp Xảo cũng muốn  bỏ cô ở lại, "Không, đừng để tôi ở đây một mình."
Diệp Xảo giống như không nghe lời cô nói, hơn nữa còn chớp mắt với Lý thiếu, "Lý thiếu, đừng quên phân chia như anh đã nói đó!"
Ôn Ninh lúc này đã hoàn toàn tuyệt vọng, Diệp Xảo căn bản là đã lên kế hoạch đưa cô đến đây để bán cô đi, dùng cô để đổi lấy lợi ích kinh doanh của mình!
 "Buông tôi ra! Tôi sẽ đền cho anh, bất kể bao nhiêu tiền tôi cũng sẽ đến cho anh, tôi không phải là món hàng
cho các người trao đổi!" Ôn Ninh chống cự một cách tuyệt  vọng, điều đó chỉ làm cho người đàn ông càng phấn khích  hơn mà thôi.
 "Đển cũng đến rồi, đừng có giả vờ là con đàn bà trong  sạch nữa."
Lý thiểu lao đến, Ôn Ninh thấy khuôn mặt anh ta ngày càng gần hơn, đáy mắt lóe lên một tia uất hận, tại sao chứ, luôn luôn có người muốn hủy hoại cô, đến mức này, cô dứt khoát từ bỏ không cần gì nữa rồi.
 Nghĩ xong, Ôn Ninh tận dụng lúc Lý thiếu đang cởi bỏ  quần áo, cô giơ chân đá mạnh vào vị trí hạ bộ của anh ta,
người đàn ông kia hét lên đau đớn, nhất thời không còn.
tâm trạng quản cô, Ôn Ninh lập tức rời khỏi ghế sofa, nhặt  quần áo của cô lên rồi chạy.
 "Chết tiệt, bắt cô ta cho tôi!" Lý thiếu kích động phẫn nộ, vài tên vệ sĩ đứng ngoài cửa lập tức chạy theo bắt lấy Ôn Ninh, dùng thắt lưng da trói cô mang trở lại
 "Con đàn bà thối tha, rượu mời không uống lại muốn  đi uống rượu phạt, đợi một lúc nữa tao gọi người đến
chụp ảnh mày hỏa thân, để tạo xem mày muốn chạy nữa không, tạo sẽ khiến cả đời mày cũng không ngóc đầu lên được!"
 Khi Ôn Ninh nghe thấy điều này, cô tuyệt vọng nhằm chặt mắt lại, đột nhiên nghe thấy một giọng nói đàn ông thờ ơ lạnh lùng phát ra từ ngoài cửa, "Lý thiếu đang làm gì vậy?"
Giọng nói này, như ở trên cao, mang theo sự bá đạo độc đoán, nhưng tại sao lại quen thuộc vậy, Ôn Ninh nhìn sang, thấy Lục Tân Uyên đang đứng ở cửa, khuôn mặt vô cảm, như thể anh đang chỉ là nhìn thấy những người lạ đang làm những chuyện khiến anh khinh thường.
Biểu cảm này khiến Ôn Ninh bối rối.
"Lục thiếu? Chỉ là, tôi đang dạy dỗ một người phụ nữ mà thôi, ngài sao lại...?"
 Lý thiếu thấy là Lục Tân Uyên thì lại trở nên biết điều rất nhiều, mặc dù gia đình anh ta có thể được coi là có chút quyền lực ở Giang Thành, nhưng so với Lục Tấn Uyên nó không là gì cả.
Có điều, ở một nơi như vậy, loại chuyện này xảy ra hàng ngày, Lục Tân Uyên bình thường cũng không rảnh rỗi đến mứclo chuyện bao đồng đó chứ.
"Người phụ nữ này, ngài quen sao?" Lý thiếu thận trọng hỏi.
"Không quen" Biểu cảm của Lục Tấn Uyên hoàn toàn không thay đổi, đôi mắt thờ ơ của anh dường như bao phủ một lớp băng giá.
Ôn Ninh khi nghe thấy anh nói không quen biết cô, trong lòng không biết là loại dư vị gì nữa, rõ ràng cô biết là, anh nhất định sẽ cảm thấy xấu hổ về bản thân mình, những biểu hiện rõ ràng như vậy, khiến lòng tự trọng của cô có chút tổn thương.
 Nghe đến đây, Lý thiếu thậm chí càng hoang mang  hơn, nếu đã là không quen biết thì ngăn cản anh làm cái khỉ gió gì chứ?
"Lục thiếu, người phụ nữ này không biết điều làm trọng thương tôi, tôi chỉ là muốn dạy cho cô ta một bài học"
 "Đây là nơi làm ăn của gia đình tôi, tôi không muốn rước thêm rắc rối." Nói xong, Lục Tân Uyên cũng không có ý định rời đi.
Lý thiếu nhìn thấy bộ dạng anh là nhất quyết xen vào chuyện này, cũng không dám chỉ vì một người phụ nữ mà xúc phạm đến Lục Tân Uyên, chỉ có thể đành như vậy, trước khi rời đi, ánh tên đó độc ác nhìn Ôn Ninh chứa đầy ác độc," Lần này do vận khí của cô tốt, lần sau để tôi gặp lại...thì không bỏ qua dễ dàng như vậy đâu."
Căn phòng yên tĩnh trở lại, Lục Tấn Uyên nhìn quần áo xộc xệch bừa bộn trên người Ôn Ninh, còn có một vài vết cắn đỏ trên làn da trắng như ngọc của cô, đôi mắt anh dần tối lại.
 "Đây là công việc cô sống chết muốn giữ lại hay sao?" Người đàn ông mở miệng, giọng điệu đầy châm biếm.
Không nói một lời đã muốn đi.
Nghe thanh âm lạnh lùng không có một chút cảm tình kia, một cơn giận từ đáy lòng tràn lan, nếu không phải anh tung tin tức này ra ở công ty, làm sao cô phải lưu lạc đến mức này?
Nghĩ về nó, Ôn Ninh không muốn nhìn anh lấy một cái, bỏ lại Lục Tân Uyên rồi rời đi.
Bị phớt lờ hoàn toàn, mắt Lục Tân Uyên xẹt qua một tia không vui, lập tức nắm lấy cổ tay Ôn Ninh: “Tôi cứu cô, cô không nói lời nào đã muốn bỏ đi?”
Vừa nãy, nếu không phải anh nghe tiếng kêu cứu có chút quen tại thì căn bản hiện tại cô ở nơi này không có tư cách nhìn anh.
“Anh muốn tôi nói gì?” sức lực của Lục Tấn Uyên không nhỏ, cổ tay bị anh nắm đã chiếm đó nhưng Ôn Ninh nhất quyết không chịu thua.
Cô chật vật như bây giờ, tất cả không phải là do anh ban tặng sao? Bây giờ lại muốn bày ra bộ dáng cao ngạo của một đấng cứu thế à?
Cô không ngu xuẩn mà mang ơn người như vậy. “Buông tay. Chuyện của tôi không cần anh quan tâm” Đôi mắt lạnh lùng của Lục Tân Uyên đột nhiên lóe lên vì lửa giận, người phụ nữ không biết tốt xấu này, được cứu xong là trở mặt.
⬅ Trước Tiếp ➡