⬅ Trước Tiếp ➡
Ôn Ninh đột nhiên ngẩng đầu lên: "Thật, thật sao?" Cô có thể về nhà thăm mẹ rồi sao!
Ông gật đầu, Ôn Ninh cúi đầu cảm ơn nhiều lần :"Cảm ơn, cảm ơn ông, con nhất định sẽ đi nhanh về nhanh!" Trong mắt ông lóe lên một tia không rõ ràng, ông không nói gì  nữa, chỉ vẫy tay để Ôn Ninh đi ra.
Như nào gọi là cái tình thân ? 
 Ôn Ninh ngồi trên xe của Lục gia nhanh chóng đến Ôn gia, trên cả đoạn đường tâm tình cô rất kích động, mặc dù ngôi nhà đó không đáng để lưu luyến, nhưng mẹ của cô ở đó, vừa nghĩ tới có thể ngay lập tức gặp mẹ, tâm trạng cô liền vui vẻ.
Đến Ôn gia, Ôn Ninh vội vã rời khỏi xe, chạy đến cửa lớn của biệt thự Ôn gia, vội vàng ấn chuông.
 "Sáng sớm ngày ra làm cái gì đấy, thật ồn Lào." Triệu Nhã Lâm đang đắp mặt nạ từ trên lầu bước xuống cửa, bộ dạng vốn dĩ không thèm để ý tới, khoảnh khắc vừa nhìn thấy Ôn
Ninh, liền mất đi sự thanh lịch thường ngày,  dáng vẻ khôi hài.
 "Ôn Ninh, sao mày đã ra ngoài rồi?" Ôn  Ninh bị kết án mười năm, hiện tại rõ ràng so
với thời hạn còn xa, sao bây giờ đã ra ngoài rồi? Triệu Nhã Lâm nhìn cô, biểu cảm vô cùng đặc sắc, ngạc nhiên, kinh hoàng, còn có chút tội lỗi.
"Tôi ra ngoài rồi, bà không vui sao?" Ôn Ninh lạnh lùng nhìn bà ta, cô tại sao lại vào tù, không có ai rõ hơn người phụ nữ đang ở trước mặt kia, vậy mà bà ta lại có thể giả vờ ra bộ dạng vô tội. Có lẽ chính vì bộ dạng lúc nào cũng giả vờ đáng thương này, khiến cho người cha tốt của cô bỏ rơi vợ và con gái, ngay cả lương tâm cũng quên đi..
"Trong nhà có một đứa tội phạm như mày đã xúi quẩy lắm rồi, mày lại còn muốn về đây, mày không xấu hổ với người ta nhưng tao với cha mày cũng sợ mất mặt đấy!"
"Tôi tại sao trở thành tội phạm, bà chẳng lẽ không rõ sao?"Ôn Ninh mặt lạnh lùng, dần dần tiến lại gần, Triệu Nhã Lâm sợ hãi lùi lại mấy bước. Cái con nha đầu chết tiệt này đã khác so với ba năm trước, ánh mắt lạnh lùng dường như có thể giết người, không còn giống một kẻ ngốc bị lừa gạt giống như ba năm trước nữa.
 "Mày!"
"Được rồi." Đột nhiên, từ cầu thang tầng hai truyền xuống giọng nói khí phách của người đàn ông, Ôn Ninh ngẩng đầu nhìn theo tiếng phát ra, nhìn thấy "Người cha tốt" của cô, Ôn Khải Mặc.  "Ôn Ninh, đi theo ta qua đây." Ôn Khải Mặc đi về hướng phòng sách, Ôn Ninh liếc nhìn Triệu Nhã Lâm, đẩy bà ta ra, nhấc chân lên lầu.
Triệu Nhã Lâm đứng đó dậm chân dữ dội: "Ra ngoài rồi thì sao chứ, hung hăng cái gì, sớm muộn tao cũng sẽ đưa mày vào tù lại!"
Trong phòng sách, Ôn Khải Mặc nhìn Ôn Ninh một lúc mới lên tiếng: "Mới có ba năm, làm sao mà ra được?"
Trái tim Ôn Ninh lạnh dần. Người đàn ông cô gọi là cha mười tám năm, phản ứng sau khi nhìn thấy đứa con gái ruột của mình ra tù, lại là lạnh lùng cay nghiệt. Hóa ra không chỉ Triệu Nhã Lâm và Ôn Lam, ngay cả Ôn Khải Mặc cũng hy vọng cô ở trong tù mãi mãi không được ra ngoài. Ôn Ninh cay đắng co giật khóe môi, đây là người cha cô kính trong suốt 18 năm, là người đàn ông mẹ cô yêu suốt 18 năm!
Năm đó, Ôn Khải Mặc vì sự nghiệp đã từ bỏ tình đầu của mình Triệu Nhã Lâm, mặt dày. theo đuổi rồi cầu hôn người có gia thế tốt là mẹ của cô. Sau khi mượn sự trợ giúp của mẹ cô phát triển sự nghiệp xong, ông ta nhớ đến Triệu Nhã Lâm, hai bọn họ lén lút ở với nhau, còn sinh ra Ôn Lam. Mà lúc đó, công việc kinh doanh của gia đình mẹ vì một việc ngoài ý  muốn mà xuống dốc không phanh, dần dần trở thành cái gai trong mắt hai người bọn họ. Cuối cùng, người vợ đồng hành từ lúc tay trắng gây dựng đến khi có sự nghiệp lại không thắng được ánh trăng đẹp đẽ" của người tình cũ, hai người bọn họ ly hôn, Ôn  Lam và Triệu Nhã Lâm được đưa vào Ôn gia.
Ôn Ninh bởi vì vẫn là người thừa kế hợp pháp tài sản của Ôn gia, tự nhiên trở thành cái gai trong mắt ba người họ, đặc biệt là Triệu Nhã Lâm và Ôn Lam, chỉ hận sao Ôn Ninh một ngày nào đó đột ngột chết đi.
Ba năm trước, Ôn Ninh bị cảnh sát bắt đi,  Ôn Khải Mặc lập tức tuyên bố cắt đứt quan hệ
với cô, thậm chí yêu cầu một bản án nghiêm khắc cho kẻ giết người, mẹ của cô vì chuyện
này mà đổ bệnh xuất huyết não. Cô vẫn còn  nhớ trước ngày cô kháng cáo một ngày, Triệu  Nhã Lâm cầm thông báo về căn bệnh hiểm
nghèo của mẹ cô, nói nếu như cô không  ngoan ngoãn nhận tội sẽ lập tức dừng việc
chữa trị, khiến mẹ cô chết trong phòng phẫu  thuật. Lúc đó, cô không thể làm được gì, chỉ
có thể nhận lấy tội danh lái xe đâm người rồi bỏ trốn. Chính vì điều này, cô đã phải trả giá trong ba năm, cũng hủy hoại hoàn toàn cuộc sống của cô.
Cảnh tượng từng cái hiện lên trong đầu cô, đôi mắt Ôn Ninh hơi đỏ, "Tôi làm sao mà ra ngoài được, có liên quan gì đến ngài không? Ngài Ôn"
Ôn Khải Mặc cau mày khó chịu: "Nếu như đã ra ngoài, đừng có ra vẻ kỳ quái như thế, vốn là do mày đâm phải người, chỉ ngồi tù ba năm cũng xem như mày tốt số.  Ôn Ninh cười lạnh lùng, cô đâm phải người? Người Ôn gia từ trên xuống dưới, cách nói chuyện đúng thật là giống nhau. Chuyện ngậm máu phun người vu oan hãm hại thật khiến người khác bái phục. Liệu có phải nói đổi nhiều quá, nên người nói dối đều cho rằng đó không phải là lời nói dối hay không?
 Chỉ ba năm tù? Ba năm qua bọn họ ở ngoài ăn no mặc ấm đương nhiên không thấy ba năm đó khổ sở và đau đớn, nhưng cô ở trong tù trải qua cuộc sống như thế nào, bọn họ làm sao có thể hiểu được!
Tiền có thể bán đứt sự đau khổ
Có lẽ, những người cả ngày bắt nạt sỉ  nhục đánh mắng cô trong tù, có một số người là do Ôn gia sắp xếp. Dẫu sao, người của Ôn gia đều không hi vọng có quan hệ với một người có vết nhơ như cô, có thể lặng lẽ chết trong tù là tốt nhất.
"Hôm nay tôi tới đây, không phải để tranh  luận chuyện năm đó, tôi muốn gặp mẹ của tôi."
 "Tao đã đưa mẹ của mày đến một nơi yên tĩnh để dưỡng bệnh, tránh bị người khác làm phiền." Trong mắt Ôn Khải Mặc thoáng qua tia không tự nhiên.
"Bà ấy ở đâu, tôi hiện giờ muốn gặp bà ấy."  "Bà ấy là người bệnh, mày muốn gặp liền có thể gặp sao!"  "Ông đã giấu mẹ tôi đi!" Ôn Ninh lao tới đập mạnh vào bàn: "Ôn Khải Mặc, tôi đã thay con gái bảo bối của ông nhận tội ngồi tù rồi, ông còn giam cầm mẹ tôi lại làm gì, trả bà ấy cho tôi, chúng ta không còn quan hệ!"
"Con nhóc chết tiệt mày nói cái gì!"Triệu Nhã Lâm vẫn luôn ở bên ngoài nghe lén liền đẩy cửa lao vào, ngón tay tô vẽ diêm dúa chỉ vào Ôn Ninh đầy giận dữ: "Mày bớt ngậm máu phun người đi! Rõ ràng là mày đâm phải người, mày mới là kẻ giết người, giờ lại dám quay ngược lại cằn, xem ra lúc đầu tạo nên tìm một luật sư đưa ra cho mày án tử hình."
Ôn Ninh cười khẩy, quả nhiên năm đó khi kết án, Ôn gia cũng ở đằng sau động tay, trong bản án mười năm kia, rốt cuộc Ôn gia đã giành cho cô bao nhiêu năm?
"Không để tôi gặp mẹ của tôi, tôi sẽ nghĩ đến chuyện lật lại bản án, nghe nói Ôn Lam bây giờ là một ngôi sao lớn, không biết sự việc  này đưa ra trước truyền thông, liệu có ảnh
hưởng đến sự nghiệp của cô ta hay không nhỉ?"
Mắt Ôn Khải Mặc đột nhiên trở nên hung hăng: "Mày dám uy hiếp tao?"
Triệu Nhã Lâm cũng giận dữ muốn xông vào đánh Ôn Ninh.
"Tôi là đang thỏa thuận với ông." Ôn Ninh đi đến bên cạnh cửa sổ, nhìn chiếc xe của Lục gia vẫn đang đỗ bên ngoài chờ cô, nói với Ôn Khải Mặc: "Người đưa tôi ra khỏi tù không phải là người các người có thể gây sự, hôm nay bọn họ đưa tôi trở về đây, các người đoán nếu như tôi không trở về, bọn họ có khi nào sẽ lập tức đến gây rắc rối cho các người hay không?"
Ôn Khải Mặc nghi ngờ nhìn ra cửa sổ, quả nhiên nhìn thấy chiếc xe Rolls-Royce Global phiên bản giới hạn đậu cách biệt thự không xe, loại xe này cả thành phố không quá ba chiếc, chủ sở hữu của nó thực sự không phải người Ôn gia có thể chọc vào. Ôn Ninh rốt cuộc đã bấu víu vào ai, đột nhiên lại có khí thế như vậy?
Đè nén sự hung hăng trong mắt, Ôn Khải mặc lấy ra tấm séc từ ngăn kéo, viết lên một dãy số rồi đưa cho Ôn Ninh: "Ôn Ninh à, ta biết con ở ngoài chịu khổ, mẹ của con hiện tại rất tốt, cần yên tĩnh nghỉ ngơi, bác sĩ nói bà ấy không thể bị bất cứ thứ gì quấy rầy. Chờ bà ấy tốt hơn chút ta sẽ thông báo cho con đến gặp  bà ấy, số tiền này con cầm lấy, coi như cha bồi thường cho con những năm qua.” Ôn Khải Mặc một bên đưa séc, một bên dùng ánh mặt chặn Triệu Nhã Lâm đang muốn đánh Ôn Ninh, trên mặt còn kèm theo nụ cười.
Ôn Ninh trước tiên cầm lấy tấm séc, nhìn dãy số trên đó, mỉm cười.  Năm vạn.
⬅ Trước Tiếp ➡