Hoắc Chấn Dương như sớm đoán trước, một chút cũng không ngoài ý muốn.
Cô gái mặc bộ váy dài màu tím diễm lệ lộ phần lưng, trong tay cầm một chiếc túi đi tiệc nhãn hiệu nổi tiếng, yểu điệu đi dọc theo thảm đỏ đã được trải sẵn trên mặt có, không hề liếc nhìn người bên cạnh một cái, dừng ở trước mặt Hoắc Chấn Dương, môi đỏ cong lên, kiều mị cười nói: “Chấn Dương, sao tổ chức tiệc tối lại không gọi em? A, có phải bởi vì mấy ngày trước em đi thử vai, nên không muốn quấy rầy em không? Không có việc gì, chỉ cần anh mở miệng, kể cả là việc lớn thì em cũng hoãn lại.” Lại làm trò mọi người mặt, lắc lắc eo thon tiến lên, khoác lên cánh tay cường tráng của người đàn ông, giọng nói dịu dàng: “Sao không nói lời nào? Chẳng lẽ không chào đón a?”
Có ý tứ gì? Chẳng lẽ Tưởng Mỹ Nghi có quan hệ không bình thường với tổng tài?
Một đám nhân viên nữ sắp rớt cả tròng mắt, hóa ra tổng tài là hoa đã có chủ sao?
Hừ! Tưởng Mỹ Nghi này có gì tốt, mấy năm nay, ở trên màn hình luôn là dáng vẻ bạch liên hoa ung dung ưu nhã, kỳ thật trên tạp chí đã phơi bày hết rồi, từ lúc cô ta vào nghề đến nay, không biết ôm đùi bao nhiêu cha nuôi, hơn nữa đều có ảnh chụp cùng ghi âm làm chứng!
Chỉ là Tưởng Mỹ Nghi này rất tự phụ, đoàn đội quan hệ xã hội ở sau lưng rất lợi hại, mỗi lần cha nuôi bị phơi bày ra, đều sẽ dùng chút thủ đoạn dời đi tầm mắt mọi người, sau đó mở họp báo mời ký giả đến khóc sướt mướt một hồi, giả vờ đáng thương, liền đè được sự việc xuống.
Hoắc Chấn Dương nhìn Tưởng Mỹ Nghi không mời tự đến, cũng không giận, âm thầm đẩy cô ta ra: “Đại minh tinh góp mặt, như sao lại không chào đón, chỉ là còn phải chờ một chút mới chính thức khai tiệc.”
Tưởng Mỹ Nghi có chút vui mừng, vậy mà Hoắc Chấn Dương không có không vui, đã sớm đoán được, đồ nhà quê kia sao có thể là người phụ nữ của anh? Kể cả đúng vậy, chỉ sợ bây giờ đã bị vứt sang một bên!
Tâm tình cô ta rất tốt, chu đôi môi đỏ: “Sao còn phải đợi? Không phải người quan trọng nhất đều tới rồi sao.” Đương nhiên người quan trọng nhất này là ám chính chính mình.
Cô ta cố ý nói lớn tiếng, làm đám nhân viên nữ xung quanh càng thêm ghen ghét.
Đây là ép anh thừa nhận thân phận của cô ta ở trước mặt mọi người? Loại thủ đoạn này, chơi với mấy lão già giàu có thì thôi đi, còn định chơi với anh?
Hoắc Chấn Dương khẽ nở nụ cười lạnh đến mức không thể nhận ra, giọng điệu lại càng thêm hòa ái: “Người quan trọng nhất còn chưa tới.”
Tưởng Mỹ Nghi sửng sốt, chỉ nghe thấy giọng nói lớn tuổi truyền đến từ lối vào: “Hoắc thiếu, Gia Ý tiểu thư tới.”
Gia Ý tiểu thư? Lại là ai? Mọi người nhìn qua, chỉ thấy là La quản gia ở biệt thự núi Hoàng Long, tất cả đều ngẩn ngơ.
Đi theo sau La quản gia là một cô gái trẻ tuổi, tóc được búi ở sau đầu, mặc bộ lễ phục màu đen được làm riêng của Audrey Hepburn, ưu nhã lại ngọt ngào.
Cô gái trang điểm nhẹ, làn da trong trắng lộ hồng, hoàn mỹ không tì vết, đôi môi anh đào hơi nhếch lên, bên trên được thoa chút son màu hồng nhạt, khiến làn da càng thêm mịn màng, một đôi mắt xinh đẹp như nước hồ thu, làm người nhìn quên cả hô hấp.
Tưởng Mỹ Nghi nhìn đến ngây ngốc, đây là…… Đồ nhà quê gặp ở biệt thự vào mấy hôm trước sao?
Chỉ trang điểm đơn giản liền làm người ta kinh diễm…… Nếu vào giới nghệ sĩ, có người rèn giũa thật tốt, chỉ sợ bát cơm của mình cũng cướp mất một nửa.
Nếu lúc Tưởng Mỹ Nghi vừa bước vào tiệc tối là người kiêu ngạo như khổng tước, hiện nay cô gái đang đi vào lại giống như thiên sứ rơi xuống nhân gian.
“Chấn Dương, đây không phải là cô gái mà chúng ta gặp phải ở khu săn bắn chứ……” Tiết Cảnh Xuyên thấy quái lại, sao Hoắc Chấn Dương còn chưa để người ta rời đi?
Mấy tên công tử khác cũng thấp giọng bàn tán.
Ánh mắt Hoắc Chấn Dương vẫn dừng trên người Gia Ý, trong nháy mắt nhìn thấy cô, ánh mắt khẽ động một cái, không nghĩ tới những vết trầy trên mặt cô đã sớm không còn tung tích, giờ phút này đi về phía trước vài bước, lúc đi đến bên cạnh La quản gia, dưới tiếng hít khí của mọi người, kéo tay Gia Ý ầm thầm dùng chút lực, kéo cô gái vào trong ngực mình, dùng giọng điệu tuyên bố: “Người quan trọng đã tới.”
1: Bị vả mặt.
Sắc mặt Tưởng Mỹ Nghi đen thui.
Người trong bữa tiệc tối đều kinh hô, chẳng lẽ vị tiểu thư đến sau này mới là bạn gái của Thái Tử gia?
Hóa ra Tưởng Mỹ Nghi cũng tham gia tiệc tối, khó trách Hoắc Chấn Dương để mình tham gia. Gia Ý ngẩng đầu, liếc mắt nhìn người đàn ông đang ràng buộc mình đến không thể động đậy, chỉ đành phối hợp: “Thật ngại quá, em tới muộn.”
Hoắc Chấn Dương hơi nhướng đôi mày rậm, giọng điệu trầm thấp mà cưng chiều: “Không sao, con gái luôn cần thời gian trang điểm.” Nói xong liền cao giọng: “Được, khai tiệc đi.”
Sự dung túng của người đàn ông khiến tất cả các vị khách nữ ở đây không ngừng hâm mộ, lại gần như xác định —— cô gái này mới là bạn gái chân chính của Hoắc tổng.
Mà Tưởng Mỹ Nghi kia, hóa ra là tự mình đa tình đưa tới cửa! Thiệt cho cô ta lúc nãy còn giả vờ thân thiết với Hoắc tổng như vậy!
“Thôi đi, tôi còn tưởng đại minh tinh rất cao quý, hóa ra LOW như vậy!”
“Cô ta cho rằng Hoắc tổng giống mấy người cha nuôi trước đó của cô ta sao? Quấn lấy lấy không bỏ?”
……
“Nếu Tưởng tiểu thư đã nể mặt đến đây, tôi và Gia Ý sẽ tiếp đón tới cùng, mời.” Hoắc Chấn Dương lạnh nhạt nói.
Tưởng Mỹ Nghi chưa từng phải chịu nhục nhã trước mặt người khác, sắc mặt càng thêm khó coi, đồng thời cũng cảm thấy rất nhiều ánh mắt cười nhạo tập trung ở trên người mình, cuối cùng khuôn mặt đỏ bùng.
“Mỹ Nghi, trở về đi, miễn cho mất mặt.” Tiết Cảnh Xuyên cùng Tưởng Mỹ Nghi đều là nghệ sĩ, cũng đã hợp tác mấy bộ phim, tuy ngày thường cũng không quen nhìn cô ta vênh mặt hất hàm sai khiến, nhưng vẫn đi lên trước khuyên nhủ.
Tưởng Mỹ Nghi lấy lại tinh thần, cười lạnh một tiếng: “Tiết Cảnh Xuyên, anh nói đi, cô gái này thật sự là bạn gái của Chấn Dương?”
Tiết Cảnh Xuyên chần chờ một chút, Hoắc Chấn Dương mới quen cô gái này mấy ngày, sao có thể, tám chín phần mười là dùng để chọc giận Tưởng Mỹ Nghi đi.
Chỉ chần chờ một chút, đã gia tăng sự nghi ngờ của Tưởng Mỹ Nghi, ánh mắt nhìn về phía Gia Ý sáng lên, tiến lên, quái gở nói: “Gia Ý tiểu thư, nếu cô là bạn gái của Chấn Dương, nên biết anh ấy uống rượu Cocktail sẽ bị dị ứng đi? Sao cô lại để anh ấy uống rượu Cocktail?”
Gia Ý vừa mới biểu hiện sự thân mật của mình cùng Hoắc Chấn Dương, nhanh chóng chọc tức Tưởng Mỹ Nghi, tùy ý đưa cho Hoắc Chấn Dương một ly rượu, giờ phút này ngẩn ra, chỉ nghe Tưởng Mỹ Nghi lại đắc ý dào dạt: “Còn có, Chấn Dương không thích những cô gái búi tóc lên, thích nhất tóc dài xõa trên vai, cách trang điểm này của Gia Ý tiểu thư, hình như đi ngược lại sở thích của Chấn Dương a!”
Gia Ý không nói chuyện, Tưởng Mỹ Nghi đang muốn nói cho mọi người biết, mình chỉ là một con rối, cũng không phải bạn gái chân chính của Hoắc Chấn Dương, nào có cô gái nào không biết sở thích cùng điều cấm kỵ của người mình yêu chứ?
Hoắc Chấn Dương nhíu đôi mày rậm, vừa muốn nói chuyện, lại nghe cô gái bên cạnh bình tĩnh mở miệng: “Không có cách nào, mỗi lần Chấn Dương đều theo tôi, dù bị dị ứng hay là không thích, cũng chưa từng mở miệng phản đối.”
Hoắc Chấn Dương rất hứng thú gục đầu xuống, thưởng thức vật nhỏ ở trong ngực làm thế nào hất nước lạnh lên người khác, vốn luôn lạnh lùng nay lại cong khóe môi lên, không hề có ý ngăn cản, tùy ý để cô phát huy, còn rất hợp tác nâng ly rượu Cocktail trong tay lên, nhấp một ngụm, lại ôm lấy vòng eo của Gia Ý, thân mật mà ôn nhu: “Em thích là được.”
Tưởng Mỹ Nghi ngẩn ngơ, bên tai lại truyền đến tiếng cười nho nhỏ.
Cô ta lại bị vả mặt, tự rước lấy nhục!