Sắc mặt Hoắc Chấn Dương âm trầm, hơi hé miệng, nâng cằm nhỏ non mềm của cô lên: “Tuy hiện tại mục đích chủ yếu của cô là đối phó Tưởng Mỹ Nghi, cũng đừng quên ở trước mặt người ngoài, cô là bạn gái của Hoắc Chấn Dương, người khác sẽ để ý nhất cử nhất động của cô.”
Gia Ý hít sâu một hơi, hiểu rõ ý của anh, là anh thấy mất mặt khi cô đi lau quần áo cho chàng trai kia!
Cô hơi nghiêng đầu, muốn tránh khỏi sự ràng buộc của anh: “…… Vị kia tiên sinh chắn rượu cho tôi, quần áo mới bị ướt, tôi chỉ giúp anh ta lau một chút…… Chẳng lẽ để người khác nói bạn gái của Hoắc đại tổng tài không hiểu một chút lễ nghi nào sao?”
Ngược lại mồm mép đảo rất lợi hại, rất già mồm a.
Hoắc Chấn Dương giận cười, siết chặt cằm cô, không cho cô nhúc nhích chút nào, từ trên cao chăm chú nhìn xuống cô: “Vậy cũng không cần tự mình ra tay, trên tiệc tối có nhiều người phục vụ như vậy gi, đều ăn không ngồi rồi sao? Cô không biết gọi một người tới sao? Hoặc là nói, nhà của cô dạy cô phải lau người cho một người đàn ông xa lạ ngay trước mặt mọi người?”
Chính là đâm chọc vào điểm yếu của Gia Ý, mấy ngày nay mê mang cùng sợ hãi về thân thế ào ào xông lên, Gia Ý đỏ mặt, hơi nước tràn ngập hốc mắt: “Tôi con không biết mình là ai, nào có gia giáo gì chứ? Nói không chừng tôi chỉ là một kẻ ăn xin ven đường? Anh chê tôi không có gia giáo, thì để tôi đi thôi! Dù sao sau hôm nay, đoán chừng Tưởng Mỹ Nghi không còn mặt mũi tìm anh, nhiệm vụ của tôi cũng hoàn thành!”
Hoắc Chấn Dương nhìn cô đỏ hồng con mắt cực kì kích động, tròng mắt nhíu lại, người hơi đổ về trước, giam cầm cô giữa hai cánh tay, giọng nói khàn khàn: “Ngược lại cô rất lợi hại, nói một câu bằng mười câu!”
Quả thực chính là giọng điệu cha dạy dỗ con gái!
Gia Ý cắn răng một cái, dùng tay đẩy anh ra, nhưng sức lực của cô sao hơn được một người đàn ông cao hơn 1m85, ngược lại còn kéo gần khoảng cách của hai người.
Cô ngây người, nhất thời không kịp phản ứng lại, trong đôi mắt ngập nước, suýt nữa tràn ra ngoài.
Anh kêu lên một tiếng: “Là chính cô kéo tôi xuống.”
Hơi thở đàn ông đánh úp lại, cô thấy khuôn mặt luôn lạnh nhạt của anh lúc này lại đỏ đậm, lại không rảnh lo khóc: “Anh mau đứng lên, chúng ta nói chuyện là được rồi, không thể tiếp xúc quá thân mật, anh trái với……”
Còn chưa dứt lời, Hoắc Chấn Dương đã nhíu chặt mày, cũng không đứng dậy, chỉ nâng tay lên, bắt đầu không kiên nhẫn gãi cánh tay của mình.
“Anh làm gì! Mau đứng lên a!” Ngửi được mùi rượu nhàn nhạt trên người anh, khiến Gia Ý có chút luống cuống.
Tuy cô biết, người đàn ông này không có chút hứng thú nào với cô, nhưng uống rượu vào thì không biết thế nào được, chẳng may say đến loạn tính thì sao?
Cô sử dụng cả tay lẫn chân, tóm lấy vạt áo của anh, đang muốn đẩy anh ra, Hoắc Chấn Dương đã đứng lên, ngay tức khắc “Xoạt” một tiếng, áo sơ mi bị kéo ra.
Gia Ý phát hiện phía trên có rất nhiều nốt đỏ ửng, hơn nữa là tảng mảng từng màng, còn có xu thế tiếp tục lan ra, sửng sốt một chút, lúc này mới chú ý tới biểu cảm không khoẻ của anh: “Anh làm sao vậy?”
“Dị ứng.” Hoắc Chấn Dương lạnh lùng nói, cởi chiếc áo sơ mi bị xé rách ra, đi đến chiếc tủ gỗ đỏ được chế tạo bằng tay, kéo ra ngăn kéo cùng ngăn tủ, lục tục bắt đầu đi tìm thuốc dị ứng.
2: Dị ứng rượu Cocktail.
Gia Ý phản ứng lại, a, đúng rồi! Tưởng Mỹ Nghi nói anh bị dị ứng rượu Cocktail, vừa nãy anh lại uống rượu Cocktail mà cô đưa cho anh!
Dị ứng không phải là việc nhỏ, một khi phát tác nếu nghiêm trọng có thể sẽ mất mạng!
Nhìn làn da của anh đã đỏ thành dáng vẻ kia…… Không xong, nếu anh chết ngay bên cạnh cô, vậy sẽ không thể nói rõ được!
Gia Ý tạm thời bất chấp chuyện vừa rồi, vội nhảy xuống giường, đi qua đó thử hỏi: “Anh không sao chứ? Có cần tôi đi gọi La quản gia không?”
Hoắc Chấn Dương quen đường quen lối tìm được thuốc, nghiêng nửa bên mặt, giọng nói vẫn lạnh lẽo đến khiếp người: “Đi lấy cho tôi cốc nước.”
Oa, nửa bên mặt cũng đỏ!
Gia Ý nhìn đến hoảng sợ, lại không dám chậm trễ, vội đi đến chỗ máy đun nước ở một góc trong phòng ngủ, cầm chiếc cốc trên bàn trà, rót một cốc nước đun sôi để nguội, lại nhanh chóng đưa cho anh.
Hoắc Chấn Dương nhận lấy cốc nước, sau khi uống thuốc dị ứng lại lấy ra một tuýp thuốc mỡ, giọng điệu rất đương nhiên: “Tới bôi cho tôi.” Nói xong lại đi tới mép giường nằm xuống.
“Cái gì? Tôi bôi cho anh? Tôi đi gọi người tới, không bằng để tôi gọi La quản gia đến giúp anh, tôi đâu biết làm a, tôi cũng không phải là bác sĩ……” Gia Ý hoảng sợ, lại thấy anh đã nằm xuống giường.
“Chỉ bôi thuốc mỡ dị ứng mà thôi, không cần một hai phải là bác sĩ. Cô là bạn gái của tôi lại không bôi thuốc cho tôi, gọi người ngoài tới, người khác biết được, sẽ cho rằng vừa rồi đều là diễn trò. Còn có, đừng quên, rượu Cocktail này là cô đưa cho tôi,” Người đàn ông nằm sấp trên giường, giọng nói lạnh băng, “Bôi vào những điểm đỏ là được.”
Gia Ý nghiến răng, được rồi, coi như nể mặt anh đang bị dị ứng, cầm thuốc mỡ đi qua đố, cởi giày bò lên trên giường.
Trên lưng, cổ, cánh tay của anh, đều có từng mảng từng mảng lớn dấu vết dị ứng.
Cô ngồi bên cạnh anh, cắn răng lấy thuốc mỡ bôi lên những vết hồng trên người.
“Mạnh một chút, mấy ngày nay chưa cho cô ăn cơm no sao.” Thỉnh thoảng Hoắc Chấn Dương lại mở miệng nói.
Gia Ý bĩu môi, cô bôi thuốc cho anh, cũng không phải nhân viên mát xa chuyên nghiệp.
Người đàn ông này, thế mà coi cô thành cô nhân viên xoa bóp à, cô tức giận, bỗng nhiên mạnh tay hơn!
“Nhẹ chút, cô đang bôi thuốc hay là nặn mì?” Người đàn ông hít vào một hơi.
Gia Ý đành phải nhẹ hơn một chút.
Cô bôi được một lúc, bởi vì nghiêng người, còn phải dùng lục, cô có chút đau lưng, ai, cũng không dễ làm loại chuyện xui xẻo này anh, bỗng nhiên cô nghe thấy anh nhàn nhạt nói: “Ngồi lên.”
Có ý gì? Gia Ý ngây người một chút.
“Ngồi lên lưng tôi bôi thuốc, sẽ tiện hơn chút.” Người đàn ông lặp lại một lần.
Gia Ý thở phào nhẹ nhõm, nhìn phần lưng gầy gò nhưng rắn chắc của anh, đường cong cơ thể rất đẹp, ấp úng nói: “Không tiện đi. Tôi ngồi ở bên cạnh cũng khá tốt.”
“Ngồi lên.” Giọng người đàn ông có chút không kiên nhẫn.
Trong giọng nói có sự áp lực vô hình, Gia Ý không có cách nào, bò lên lưng anh ngồi thẳng.
Không thể không nói, ngồi trên lưng anh bôi thuốc tiết kiệm được rất nhiều sức lực.