⬅ Trước Tiếp ➡
Vừa lúc, mùi hương thịt xông khói bay tới, Luis đưa đĩa tới, dùng tiếng Pháp chính tông rất lịch sự nói: “Mời dùng.”
Cô nói cảm ơn, liền dùng bữa.
Tay nghề của đầu bếp có sao Michelin đúng là tuyệt vời, vốn dĩ Gia Ý cho rằng mình không đói lắm, kết quả lại càn quét sạch sẽ mấy đĩa đồ ăn sáng do Luis làm ra, còn một hơi uống cạn nước cam ép.
Trần Diệu Tổ nhìn đến trợn mắt há hốc mồm, vị tiểu thư này nhìn qua yếu đuối, duyên dáng xinh đẹp, không nghĩ tới thâm tàng bất lộ, vậy mà dũng mãnh như thế, còn là đồ tham ăn a.
Dùng xong bữa sáng, Luis xe thức ăn rời đi trước.
Trần Diệu Tổ đưa cho Gia Ý một phần văn kiện được đóng kín: “La tiểu thư, trước khi Hoắc tổng đến công ty đã bảo tôi giao cho ngài, nói hôm nay ngài phải xem một chút. Đúng rồi, Hoắc tổng còn nhắc nhở, nếu ngài muốn đi dạo phố, để George đi theo ngài.”
Gì vậy? Gia Ý hoài nghi tiếp nhận văn kiện, lông mày xinh đẹp hơi nhướng lên: “George? Là ai?”
“Là vệ sĩ mà Hoắc tổng chuẩn bị cho ngài, xuất thân là bộ đội dã chiến, từng làm lính đánh thuê ở vùng Trung Đông, vốn là vệ sĩ bên cạnh Hoắc tổng, hiện tại bị Hoắc tổng điều tới đây, phụ trách đưa ngài đi ra ngoài.” Trần Diệu Tổ vỗ vỗ tay, hô một tiếng.
Một người đàn ông cao lớn tóc húi cua đi tới, tuy mặc tây trang đen, nhưng nhìn ra được thân hình bưu hãn, là người biết võ: “Chào cô, La tiểu thư. Tôi là George, tôi ở ngay bên ngoài, cô cần gì thì cứ gọi tôi.”
Dã…… Bộ đội dã chiến? Vùng Trung Đông…… Lính đánh thuê?
Cô cũng không phải nhân vật quan trọng cấp quốc gia, càng không phải công chúa Hoàng Hậu gì đó, có cần khoa trương như vậy hay không a!
Gia Ý trừng lớn đôi mắt.
George đã chắp tay sau lưng, rất đúng chức trách đứng ở cửa.
Gia Ý chỉ có thể đóng cửa lại, ngồi vào sô pha, mở túi văn kiện ra, bên trong là một xấp tư liệu, bao gồm thẻ căn cước, bằng tốt nghiệp, hộ khẩu, hộ chiếu.
Là thân phận mới mà người đàn ông kia chuẩn bị cho cô.
Gia Ý ngây người một chút, cô mơ hồ biết, làm mất thẻ căn cước đến sở cảnh sát báo mất giấy tờ làm lại một lần nữa, ít nhất cũng cần thời gian nửa tháng.
Xử lý hộ chiếu cũng cần hơn mười ngày.
Mà người đàn ông này, thời gian ngắn ngủi chưa đến một ngày, không, có lẽ còn chưa đến nửa ngày, vậy mà đã chuẩn bị tốt toàn bộ văn kiện của thân phận mới.
Đến tột cùng anh là nhân vật như thế nào ở thành phố G?
2: Giao dịch này do tôi quyết định.
Cô sờ soạng bên trong, a, cứng cứng, còn có một tấm thẻ ngân hàng.
Cầm ra nhìn là một tấm thẻ kim loại màu đen, cũng được gọi là thẻ đen, hạn ngạch tiêu tiền không có hạn chế, là vật thần kì khiến mỗi người đều tha thiết ước mơ.
Bỗng nhiên, trong túi văn kiện truyền ra tiếng chuông điện thoại.
Rốt cuộc người đàn ông này chuẩn bị bao nhiêu thứ a!
Cô lấy điện thoại ra, là một chiếc điện thoại màu trắng đời mới nhất, trong dự liệu, trên màn hình là một cái tên quen thuộc.
Hoắc —— Chấn —— Dương.
Cô hít sâu một hơi, ấn nút nghe máy.
“Dậy rồi.” Sau khi kết nối, đầu bên kia là giọng nam trầm thấp quen thuộc.
Nghe được giọng nam trầm thấp, mặt Gia Ý như bị bỏng, trong đầu hiện lên dáng vẻ lúc say rượu vào đêm qua, còn được anh tự mình hầu hạ tắm rửa, hiện tại mất mặt chết người, nửa ngày không nói gì.
“Alo?” Giọng người đàn ông đầy nghi ngờ, không có tín hiệu sao? Rõ ràng đã nghe máy sao lại không có giọng nói.
Gia Ý điều chỉnh lại cảm xúc, được rồi, chuyện kia đã qua rồi, coi như không biết đi. Cô hắng giọng nói: “Mặt trời đã lên cao, đương nhiên phải dậy, tôi cũng không phải heo.”
Tuy không nhìn thấy mặt cô, Hoắc Chấn Dương lại có thể tưởng tượng ra biểu cảm lúc này của cô, khẳng định là đôi môi đỏ hồng vểnh lên, không biết vì sao rất muốn chọc ghẹo cô nhóc này một chút.
Anh đè thấp giọng nói, có vài phần tà mị: “Phải không, vậy tối hôm qua là ai say như chết, đập cũng đập không tỉnh, ôm cổ tôi để tôi tắm rửa cho?”
“Anh ——” Cô không muốn nhắc tới việc này, anh lại cố tình nói ra, suýt chút nữa ném điện thoại đi, đỏ mặt nói: “Tôi mới không có, rõ ràng là anh lừa tôi……”
Hoắc Chấn Dương thu hồi giọng điệu: “Đúng rồi, đều thấy tư liệu chưa?”
“Thấy.” Giọng cô như muỗi vo ve.
“Nhớ kỹ, đó là thân phận sau này của cô.” Giọng điệu chém đinh chặt sắt, tựa như vương giả ra lệnh với nữ nô.
Cô bĩu môi lải nhải: “Rốt cuộc tôi phải giả làm bạn gái của anh bao lâu. Anh đã đồng ý giúp tôi tìm người nhà đấy?”
“Sao nào, mới bao lâu liền không kiên nhẫn?” Giọng người đàn ông không vui: “Giao dịch này là do tôi quyết định.”
Gia Ý cảm giác được sự lạnh lùng của anh.
Kể cả cách một cái điện thoại, khí chất mạnh mẽ tràn đầy sự lạnh lùng của anh cũng có thể làm cả người cô nổi da gà.
Cùng anh vào nội thành, chỉ ngắn ngủi một ngày, liền thấy được năng lực của anh, nếu anh tức giận, không giúp mình điều tra thì làm sao bây giờ.
Còn có, tùy tiện là một vệ sĩ ở bên cạnh anh cũng lợi hại như vậy, còn từng vào chiến trường ở vùng Trung Đông, không hài lòng một cái, hạ lệnh tùy tiện bóp chết mình cũng rất dễ dàng đi?
Không được, không thể đắc tội anh.
⬅ Trước Tiếp ➡