⬅ Trước Tiếp ➡
Lẽ nào cô thật sự muốn ly hôn?
Đông Phương Dụ không hiểu, tại sao cô bỗng dưng thay đổi thái độ? Có lẽ cô lạc mềm buộc chặt, kỹ thuật diễn quá tốt…
Nhưng mặc kệ thế nào, sớm muộn anh cũng tìm ra sự thật!
Hơn nữa, bây giờ thái độ của cô, anh rất hài lòng, cho dù cô diễn cũng được, chỉ cần đừng tiếp tục bám lấy anh là được.
Đồng thời, anh hoàn toàn không để ý đến cảm giác khó chịu nhen nhóm trong đáy lòng mình.
“Đi thôi.” Đông Phương Dụ cong cánh tay trái lên.
Hải Tiểu Đường giống như không hiểu lời mời của anh, tự mình đi về phía trước.
Cô không khoác tay anh!
Ai ngờ đôi giày cao gót cô mang quá cao, gót giày quá nhọn, cô đi chừng vài bước thì chợt trẹo chân…
“A…” Hải Tiểu Đường thở nẹh, tưởng mình sẽ té xuống đất.
Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, đột nhiên eo cô có thêm một cánh tay vòng qua.
Cơ thể cô cũng bị ngã vào lồng ngực rắn chắc và rộng rãi với mùi hương dễ chịu khô mát.
Hải Tiểu Đường quá quen với hơi thở của anh, đã quen thuộc đến tận xương tuỷ và linh hồn mình từ lâu.
Mỗi lần ngửi thấy mùi của anh, trái tim cô lại cảm thấy đau đớn.
Cảm giác quen thuộc đó, đau khổ cầu cũng không được lại ập đến…
Hải Tiểu Đường chợt giống như bị kim đâm, hốt hoảng đẩy anh ra.
Đông Phương Dụ loạng choạng lùi về sau một bước, ánh mắt có vẻ ngạc nhiên.
Trên ngón tay, thậm chí còn lưu lại xúc cảm lúc nãy chạm vào cơ thể mềm mại của cô.
Lúc nãy bỗng nhiên anh ôm cô, chợt cảm nhận cơ thể mềm mại của cô, tâm trạng lâng lâng thì bị cô đẩy ra.
Đông Phương Dụ trừ việc nghi ngờ hành động của cô, còn có hơi não nề…
“Đi thôi, tôi không sao.” Hải Tiểu Đường lại ra vẻ như không có gì, cô đứng thẳng người, nét mặt thanh thản nói.
Đôi mắt của Đông Phương Dụ hiểu rõ và cũng không hỏi gì.
Anh tiến lên trước, lại cong cánh tay lên: “Nếu đi không vững thì khoác cho chắc vào!”
Lần này Hải Tiểu Đường không từ chối, cô ngoan ngoãn khoác lên tay anh, được anh đưa ra ngoài.
Trong hội trường diễn ra bữa tiệc đã có rất đông người đến.
Hình như toàn là nhân viên và giám đốc cấp cao của ‘Đông Phương’, cũng có rất nhiều nhân vật quan trọng khác được mời đến.
Đột nhiên đèn pha lê rơi xuống
MC cỗ vũ cuồng nhiệt trên sân khấu: “Sau đây, mời chủ tịch và phu nhân chủ tịch vĩ đại của ‘Đông Phương’ chúng ta lên sân khấu!”
Hội trường bỗng dưng bùng lên tràng vỗ tay nhiệt liệt.
Đông Phương Dụ dẫn Hải Tiểu Đường chậm rãi đi từ hậu trường ra.
Ánh đèn tập trung chiếu lên người họ…
Ngoại hìh và dung mạo tuyệt vời của 2 người trong chốc lát kích thích từng người có mặt tại đây.
Thân phận của Đông Phương Dụ cao quý khỏi bàn, còn cao ráo đẹp trai, phong thái hơn người.
Không ngờ vợ anh cũng nhỏ nhắn xinh xắn, quan trọng là từng hành động đều toát lên khí chất của danh gia vọng tộc.
2 người đứgn chung đúng là duyên trời tác hợp, có một không hai.
Cái gọi là người thành công trong cuộc sống, e là nói 2 người bọn họ.
Thân phận, gia thế, dung mạo, sự giàu có… cái gì cũng có.
Ngay cả bạn đời cũng hoàn mỹ như thế.
Người có mặt, ai cũng đều ngưỡng mộ họ.
Chỉ có Lâm Hinh Nhi đứng trong góc là đố kỵ…
Cô ta bỗng dưng siết chặt ly rượu trong tay, không cách nào đè nén sự chua xót trong lòng.
Tối nay, người vốn đi với chủ tịch dự tiệc là cô ta…
Người nên ăn mặc đẹp đứng bên cạnh anh là cô ta…
Nhưng ông trời lại trêu đùa cô ta lớn đến vậy, cô ta tưởng vận may giáng xuống đầu mình, kết quả chẳng qua là một sự mừng hụt.
Cô ta biết, chủ tịch và phu nhân chủ tịch cùng nhau đi dự tiệc là chuyện nên làm.
Nhưng cô ta chính là… làm sao cũng không kiểm soát được sự khó chịu trong lòng.
Lâm Hinh Nhi thất vọng nhấp một ngụm rượu, trong lòng không ngừng cảnh cáo và thôi miên bản thân.
Chủ tịch đã kết hôn rồi, anh đã có vợ, cô ta không nên động lòng với anh.
Không được rung động với anh…
Đông Phương Dụ đã có một bài phát biểu ngắn gọn hùng hồn, anh đưa Hải Tiểu Đường bước xuống sân khấu.
“Cẩn thận.” Bậc thềm có vẻ cao, dĩ nhiên anh cũng chu đáo đỡ lấy cô, đề phòng cô bị té.
Hải Tiểu Đường hơi đơ ra, lúc ngước mắt nhìn, cô đã nở nụ cười dịu dàng với anh.
Đột nhiên nhìn thấy nụ cười xinh đẹp của cô, Đông Phương Dụ lại ngơ ngác nhưng phản ứng của anh rất nhanh, không ai để ý sự thay đổi rất nhỏ trên nét mặt anh.
Hải Tiểu Đường lại nhìn thấy.
⬅ Trước Tiếp ➡