Chương 14
Lục Nhất Trầm thì thầm, đôi môi mỏng nhẹ nhàng hôn lên dấu ấn chữ thập ngay gần trong gang tấc.
“Tôi đã sớm... là của cô rồi.”
Rầm
Cùng với một tiếng rên ɾỉ, cả người Lục Nhất Trầm bị bóp cổ đè xuống giường.
Cố Tiểu Noãn siết chặt ngón tay, nhìn gương mặt anh nhanh chóng đỏ bừng vì thiếu oxy, nghe tiếng máu chảy xiết trong cơ thể anh rồi đột ngột buông tay.
“Khụ, khụ khụ ”
Lục Nhất Trầm ho dữ dội, Cố Tiểu Noãn lùi lại bên giường, dấu ấn chữ thập trên cổ cô dường như vẫn còn vương lại nhiệt độ nóng hổi của nụ hôn vừa rồi.
Nhìn dáng vẻ dễ dàng bị mình làm tổn thương của anh, đồng tử Cố Tiểu Noãn co rút, có chút bực bội đá văng chiếc ghế bên cạnh.
Một khi lỡ tay làm anh chết, Huyết Khế sẽ vĩnh viễn không thể giải trừ.
Chuông điện thoại vang lên, Cố Tiểu Noãn nhìn Lục Nhất Trầm đang ho đỏ cả mặt trên giường bệnh, có chút phiền muộn đẩy cửa đi ra ngoài.
Con người, thật sự rất yếu ớt, vừa rồi nếu cô không kịp thời thu tay, liệu anh có giống như lần trước...
Tiếng chuông điện thoại vang lên lần nữa, đánh thức Cố Tiểu Noãn.
“Đang ở bệnh viện à? Nhóc chưa rời đi chứ.”
Giọng nói lạnh lùng không chút cảm xúc của Quý Hướng Nam truyền đến từ đầu dây bên kia, Cố Tiểu Noãn dựa vào tường, khẽ thở dài “Đương nhiên tôi sẽ không đi, để anh ta lại địa bàn toàn là đồng tộc, tôi đâu có ngốc.”
Cố Tiểu Noãn khẽ ngước mắt, hai đồng tộc một nam một nữ đang dựa vào góc tối, dường như đang chờ thời cơ hành động.
“Bạn nhỏ cũng không tính là quá ngốc.” Giọng nói của Quý Hướng Nam mang theo chút trêu chọc “Nhóc chắc cũng thấy rồi, sự dòm ngó của đồng tộc đối với thức ăn vô chủ.”
Cố Tiểu Noãn ừ một tiếng, sắc máu nơi đáy mắt cuộn trào. Lúc trước nếu không phải có ông già ở đó, với tuổi đời chưa đến năm mươi của cô, đã sớm bị cướp đi rồi.
“Hắn không phải là thức ăn bình thường, nếu hắn bị đồng tộc khác động thủ, lỡ tay chết thẳng cẳng, Tiểu Noãn, nhóc nên hiểu điều đó có ý nghĩa gì với nhóc.”
Bàn tay cầm điện thoại không kìm được mà siết chặt, Cố Tiểu Noãn hít một hơi thật sâụ Giọng nói của Quý Hướng Nam khiến cơn bực bội trong cô dần tan biến. Nghe thấy những tiếng gầm gừ khẽ khàng vì khát máu xung quanh, Cố Tiểu Noãn nhẹ nhàng thì thầm “Hiểu rồi, tôi làm ngay đây.”
Điện thoại cúp máy, Cố Tiểu Noãn đẩy cửa bước vào.
Lục Nhất Trầm trên giường bệnh dựa vào đó, ráng hồng trên má vẫn chưa tan, nhìn cảm xúc khác biệt với vừa rồi của cô, mở miệng nói “Cố tiểu thư, tôi...”
Cố Tiểu Noãn cứ thế nhìn anh, cuối cùng thở dài một hơi thật mạnh.
Cô dùng răng nanh cắn rách ngón tay trắng nõn, để dòng máu đỏ sẫm chảy ra rồi đưa đến trước mặt Lục Nhất Trầm.
Lục Nhất Trầm đỏ mặt ngay lập tức “Làm gì vậy?”
“Uống máu tôi đi, trong cơ thể anh sẽ có hơi thở của tôi, đồng tộc khác nhìn thấy anh sẽ hiểu anh là của ai.”
Cố Tiểu Noãn đưa ngón tay lại gần, thấy anh vẫn không có động tác gì, khẽ cau mày.
Không cho Lục Nhất Trầm từ chối, cô rướn người về phía trước, một tay bóp cằm anh, ép anh hé miệng.
Mây đỏ trên khuôn mặt trắng nõn của người đàn ông ngày càng nhiều, anh dường như có chút kháng cự, nhưng ngón tay lạnh lẽo mảnh khảnh đã trực tiếp thò vào.