Chương 21
Lần nào anh cũng không kháng cự việc cô hút máu, đối với Huyết tộc mà nói, đây là loại thức ăn vô cùng hiếm có.
“Vẫn chưa được, để tôi nghỉ thêm một lát.”
Lục Nhất Trầm dựa cả người lên cơ thể cô, nói chuyện vẫn là dáng vẻ yếu ớt.
“Muốn tôi bế anh ra ngoài không?”
Người đàn ông cười, anh không ngại lại được bế kiểu công chúa, nhưng mà... anh cũng không muốn lần nào cũng ở dưới.
Lục Nhất Trầm ngồi trong xe, đọc một địa chỉ khách sạn, Cố Tiểu Noãn cũng không hỏi nhiềụ
Người đàn ông ngồi phía sau sắc mặt có chút tái nhợt, từ khi gặp Cố Tiểu Noãn, dường như chỉ khi bị hút máu, trên mặt mới nổi lên sắc máụ
Nghĩ đến mấy ngụm mình cắn mạnh vừa rồi, Cố Tiểu Noãn không nhịn được thở dài trong lòng, là lỗi của cô, cô đã đánh giá quá cao bản thân.
“Nghỉ ngơi một lát đi, đến nơi tôi gọi anh.”
Cố Tiểu Noãn khởi động xe, nghe thấy tiếng ừm trầm thấp ở phía sau, nghe có vẻ rất yếu ớt.
Suốt dọc đường Cố Tiểu Noãn đều tập trung lái xe, Lục Nhất Trầm ngồi phía sau dường như mệt quá ngủ thiếp đi. Anh nhắm hai mắt, hàng lông mi dài càng nhìn rõ hơn.
Lục Nhất Trầm nhắm mắt nghỉ ngơi ở ghế sau, giống như thần Cupid tạm thời buông cung tên trong tay xuống. Cho dù là đang ngủ, dường như vẫn có ánh sáng chảy tràn trên người anh.
Cố Tiểu Noãn nhìn cảnh vật và dòng xe không ngừng thay đổi ngoài cửa sổ. Anh là con người sống trong thế giới có ánh sáng, bây giờ lại bị trói buộc với ma cà rồng sinh tồn trong bóng đêm như cô.
Cố Tiểu Noãn không nhịn được siết chặt vô lăng trong tay, một tiếng thở dài, vang vọng trong xe.
Sau khi đến khách sạn, có nhân viên mở cửa tiến lên mở cửa, Lục Nhất Trầm ngồi phía sau mới tỉnh lại.
Cố Tiểu Noãn thấy anh mệt mỏi rã rời, đỡ anh ngồi ở đại sảnh khách sạn, làm thủ tục nhận phòng cho anh.
Cơ thể thon dài của người đàn ông dựa vào ghế sofa ở đại sảnh, dường như lại có ý muốn ngủ gà ngủ gật.
“Lục Nhất Trầm, tỉnh lại đi.”
Cố Tiểu Noãn nhẹ nhàng vỗ vỗ má anh, người đàn ông ngồi đó mơ màng mở mắt, nhìn thấy là Cố Tiểu Noãn, nở nụ cười “Cố tiểu thư...”
“Tôi đỡ anh lên nghỉ ngơi, đi nào.”
Cố Tiểu Noãn vươn tay, tuy vóc dáng nhỏ nhắn nhưng chỉ cần dùng sức một cái đã vớt Lục Nhất Trầm đang ngồi trên ghế sofa lên, dọa cho nhân viên muốn tiến lên giúp đỡ giật mình.
Lục Nhất Trầm cao hơn Cố Tiểu Noãn một cái đầu, hoàn toàn dựa vào người cô, Cố Tiểu Noãn đi vẫn nhanh thoăn thoắt.
Bước vào thang máy, cô ấn tầng lầu, Lục Nhất Trầm mơ màng dựa vào người cô, bộ dạng không tỉnh táo lắm.
“Tôi uống thuốc giảm đau, hơi buồn ngủ.”
Giọng nói rầu rĩ truyền đến từ người đang dựa vào vai, Cố Tiểu Noãn ừ một tiếng “Sắp đến rồi, lát nữa anh nghỉ ngơi cho khỏe.”
Thang máy mở ra, trước mặt là một hành lang dài trải thảm, ánh đèn không đủ sáng, chỉ có đèn tường treo cách quãng sáng lên.
Bên ngoài trời sáng trưng, hành lang này lại như đã vào đêm tối.
Lớp thảm dày đi bên trên gần như không có tiếng động, ngoại trừ bọn họ, không có vị khách nào khác xuất hiện.
Cố Tiểu Noãn nhìn số phòng, tìm kiếm số phòng của Lục Nhất Trầm.
Két.
Một tiếng bước chân cực nhẹ, xuất hiện trước mặt.
Tay Cố Tiểu Noãn, từ phía sau ôm lấy eo thon của người đàn ông.
Cuối hành lang, một bóng người từ từ bước ra.