⬅ Trước Tiếp ➡

Thở dốc, anh tựa vào vai Cố Tiểu Noãn.
Khi bàn tay lạnh lẽo của cô một lần nữa đặt lên eo mình, Lục Nhất Trầm khẽ run người.
“Không sao chứ?”
Giọng cô vang lên bên tai, sắc đỏ trên má Lục Nhất Trầm càng đậm hơn.
Sao anh có thể không sao được... Anh thoải mái đến sắp chết rồi.
Lục Nhất Trầm được Cố Tiểu Noãn dìu ra khỏi thang máy, má anh hơi ửng đỏ may mà có mũ lưỡi trai che bớt, nửa người dựa vào Cố Tiểu Noãn.
Ngồi vào xe, cả người anh dựa ra sau, có vẻ hơi mệt mỏi.
Cố Tiểu Noãn có chút bất an. Anh trông có vẻ gầy yếu, nhưng thực tế vẫn rất có cơ bắp, lúc bế anh lên cũng có cảm giác rất chắc nịch.
Anh không thực sự yếu đuối như vẻ bề ngoài, nhưng mỗi lần sau khi hút máu, đều sẽ yếu đến mức đứng không vững.
Có phải cô đã hút quá nhiều rồi không...
Cố Tiểu Noãn bắt đầu tự kiểm điểm. Trước đây cô đều ôm túi máu uống, liều lượng luôn rất chuẩn, nhưng bây giờ trực tiếp dùng răng, rốt cuộc đã uống bao nhiêu, cô hoàn toàn không có khái niệm.
Càng nghĩ càng cảm thấy áy náy. Ông già chưa bao giờ dạy cô, một lần phải hút bao nhiêu mới là thích hợp nhất.
“Có muốn... đi ăn cơm không?”
Cố Tiểu Noãn quay đầu lại, nhìn Lục Nhất Trầm đang co ro phía sau, nghe thấy tiếng cười khẽ của anh “Được thôi, tôi đúng là có hơi đói rồi.”
“Được, anh muốn ăn gì? Gì cũng được.”
Giọng Cố Tiểu Noãn cao lên rất nhiềụ Lục Nhất Trầm ngồi đó, chậm rãi nói nhỏ “Đồ Nhật đi, cũng khá yên tĩnh.”
Cố Tiểu Noãn cũng có tài sản tích lũy của riêng mình. Tuy không nhiều như Quý Hướng Nam nhưng cũng đủ để cô sống sung túc trong thế giới loài người.
Một nhà hàng Nhật Bản cao cấp, nhân viên phục vụ dẫn hai người đến phòng riêng. Lục Nhất Trầm tháo mũ lưỡi trai, sắc đỏ trên mặt đã phai đi một chút.
Hai người ngồi đối diện nhau, Cố Tiểu Noãn cúi đầu nhìn điện thoại của mình, Lục Nhất Trầm cũng vậy.
Nhân viên phục vụ đến dọn món là một chàng trai trẻ có vẻ ngoài dễ thương, lúc dọn món đã không biết lén nhìn Cố Tiểu Noãn bao nhiêu lần.
Cố Tiểu Noãn tập trung vào điện thoại của mình, hoàn toàn không để ý.
Chàng trai có ngón tay thon dài sạch sẽ, trông cậu ta rất ngượng ngùng, không giấu nổi sự yêu thích dành cho Cố Tiểu Noãn “Chào cô, đây là...”
Món ăn được đặt trước mặt Cố Tiểu Noãn, lúc này cô mới khẽ lên tiếng nói một câu cảm ơn.
“Tôi, tôi xin giới thiệu với cô, đây là món mới đến quán hôm nay...”
Chàng trai lấy hết can đảm lên tiếng, hy vọng có thể thu hút được sự chú ý của Cố Tiểu Noãn. Lục Nhất Trầm ngồi đối diện đặt điện thoại xuống, cười khẽ “Cậu ấy đang cố gắng giới thiệu cho em đấy, em đừng xem điện thoại nữa.”
Cố Tiểu Noãn “ồ” một tiếng, liếc nhìn bàn đầy thức ăn, dù sao ăn vào miệng cũng chẳng có vị gì.
Chàng trai cảm kích nhìn Lục Nhất Trầm một cái, Lục Nhất Trầm cười với cậu ta, tiếp tục cúi đầu xem điện thoại của mình.
“Món ăn của quý khách đã đủ, mời dùng bữa.”
Chàng trai không nhận được sự đáp lại của Cố Tiểu Noãn có chút chán nản bước ra ngoài. Lục Nhất Trầm nhìn Cố Tiểu Noãn ngồi đó hoàn toàn không có ý định động đũa, liền cười.
“Không thích ăn hay là không thể ăn?”
“Ăn được, có điều vị nào cũng như nhaụ” Cố Tiểu Noãn khẽ thở dài “Anh tự ăn đi, tôi không muốn ăn miếng nào cả.”


⬅ Trước Tiếp ➡