⬅ Trước Tiếp ➡

Khuôn mặt bị che khuất dưới mũ lưỡi trai hơi ngẩng lên, dường như đang tìm kiếm ai đó.
Mấy cô gái trẻ đang chờ đón thần tượng nhìn thấy không nhịn được mà thốt lên “A Người kia đẹp trai quá ”
“Oa, có phải là thực tập sinh nào chưa ra mắt không?”
Nhận thấy ánh mắt của họ, người đàn ông trẻ tuổi khẽ mỉm cười, mấy cô gái lập tức đỏ mặt.
“Anh là Lục tiên sinh phải không?”
Không biết từ lúc nào, Cố Tiểu Noãn đã vượt qua đám đông đi đến bên cạnh anh.
“A, là tôi.”
Người đàn ông trẻ tuổi ngẩn ra một chút, ánh mắt nhìn về phía người phụ nữ xinh đẹp đang mỉm cười với mình trước mặt.
“Đây là danh thiếp của tôi, do có sắp xếp đột xuất nên tôi đến đón anh.”
Cố Tiểu Noãn đưa danh thiếp ra, hơi cúi người định nhận lấy chiếc vali ở phía bên kia của anh.
Theo động tác của cô, bộ quần áo rộng rãi trễ xuống, để lộ một đoạn cổ trắng ngần. Dấu ấn hình chữ thập trên đó lọt vào đôi mắt của người đàn ông.
“Đi đường vất vả rồi, tôi đưa anh về khách sạn nghỉ ngơi trước nhé.”
“Được, làm phiền cô rồi.” Người đàn ông trẻ tuổi nhếch miệng cười, đi theo sau Cố Tiểu Noãn ra khỏi sân bay.
“Hành lý của tôi nặng lắm, để tôi tự làm.” Đến bên xe, người đàn ông trẻ tuổi cười nói, không cho phép từ chối mà đoạt lấy vali từ tay Cố Tiểu Noãn.
Cố Tiểu Noãn cười cười, cũng không cố chấp “Thật ngại quá, việc thế này còn để anh phải tự làm.”
“Không sao, sao có thể để một cô gái như cô xách hành lý được chứ.”
Những ngón tay thon dài nắm lấy một góc vali rồi dùng sức nhấc lên.
Xoẹt...
Một mùi hương ngọt ngào tựa chiếc bánh kem vừa ra lò lập tức xộc thẳng vào mũi Cố Tiểu Noãn.
Chỉ trong vài giây, đáy mắt Cố Tiểu Noãn đã loang ra sắc đỏ.
Tại sao, tại sao lại như vậy...
Cô không phải là một ma cà rồng không kiểm soát được bản thân khi ngửi thấy mùi máụ Cô có khả năng tự chủ khiến cả đồng tộc cũng phải kinh ngạc, chưa từng mê luyến máu của bất kỳ con người nào.
Ngoại trừ người của hai mươi năm trước.
“Cố tiểu thư? Cô sao vậy, sắc mặt không tốt lắm?”
“Không sao, có lẽ hôm nay là sắp xếp đột xuất, tôi chưa nghỉ ngơi tốt.” Cố Tiểu Noãn nhanh chóng lùi lại nửa bước “Lục tiên sinh có phải bị thương ở đâu không, hay là kiểm tra một chút thì hơn.”
Người đàn ông ngẩn ra, đôi mắt đen dường như muộn màng nhận thấy điều gì đó, anh nhìn về phía tay mình “Có thể là lúc nãy xách hành lý không cẩn thận bị quẹt phải, không sao đâu, chỉ là vết thương nhỏ thôi.”
“Vết thương nhỏ cũng phải xử lý một chút, đừng lơ là.”
Không được, mùi hương này quá ngọt ngào...
Cố Tiểu Noãn nuốt nước bọt một cái, nhanh chóng lấy băng cá nhân từ trong túi ra “Lát nữa anh tự xử lý một chút nhé.”
Cố Tiểu Noãn chui vào trong xe như chạy trốn, cô nhìn thấy trong gương chiếu hậu đáy mắt mình đang dần nổi lên sắc đỏ.
Cổ họng khô quá, khát quá.
Chiếc răng nanh trong miệng ẩn hiện, sắp lộ ra khỏi lớp thịt bao bọc. Cạch, cửa xe phía sau được mở ra.
Theo một bóng người bước vào, mùi hương ngọt ngào đến mức sắp khiến cô mất kiểm soát tràn ngập cả khoang xe.
Thân hình Cố Tiểu Noãn run lên bần bật, vết thương của anh chưa được xử lý.


⬅ Trước Tiếp ➡