Chương 32
Cố Tiểu Noãn thở dài một tiếng, chỉ có thể bất đắc dĩ nằm đó, nhưng cánh tay người đàn ông ôm chặt eo cô quá mạnh, Cố Tiểu Noãn khẽ động người.
Chưa kịp động nhiều, lực ở eo đột ngột tăng lên.
Cố Tiểu Noãn khẽ nheo đôi mắt đen, bẻ gãy cánh tay anh lần nữa có vẻ không hay lắm.
Một tiếng hừ nhẹ, bàn tay lạnh lẽo từ từ vuốt lên đỉnh đầu Lục Nhất Trầm. Cố Tiểu Noãn có chút vụng về khẽ vuốt ve, cô lờ mờ nhớ ra, mười năm trước Quý Hướng Nam có nuôi một con mèo, cũng vuốt như vậy.
Chỉ cần hắn vuốt đầu con mèo, con mèo đó sẽ ngoan ngoãn nằm yên, mặc cho hắn trêu đùa.
Dưới sự vuốt ve này, Lục Nhất Trầm dần thả lỏng cánh tay đang ôm eo cô, cả người thư giãn dựa vào lòng cô.
Tiếng hít thở nhè nhẹ từ mũi anh phả ra trước ngực Cố Tiểu Noãn, cánh tay anh vẫn chưa rời đi, vẫn ôm chặt cô trong lòng.
Cố Tiểu Noãn nhìn chiếc đồng hồ đặt trên tủ đầu giường, từ từ nhắm mắt lại.
Bốp
Tiếng gì đó đột ngột vang lên trong đêm tĩnh lặng.
Cố Tiểu Noãn lập tức mở mắt, đáy mắt nhanh chóng dâng lên màu máụ
Bốp bốp
Ngoài cửa sổ, dường như có thứ gì đó đang đập vào kính.
Bốp bốp bốp
Lần này không chỉ là phòng ngủ, mà còn cả phòng khách.
Lục Nhất Trầm bị tiếng động đánh thức, khẽ nhíu mày. Chưa kịp lên tiếng, Cố Tiểu Noãn đã vớ lấy chiếc chăn lông, tung lên, trùm kín cả người anh.
“Sao thế ”
Bị trùm trong chăn, giọng Lục Nhất Trầm nghe ù ù truyền ra. Cố Tiểu Noãn không trả lời câu hỏi của anh, bàn tay thon thả kéo cả người lẫn chăn, vác lên vai.
“Cố tiểu thư?”
Lục Nhất Trầm bị chăn quấn chặt hoàn toàn, giọng anh có vẻ rất hoảng loạn. Cố Tiểu Noãn đẩy cửa phòng ngủ ra, lao thẳng ra phòng khách, lao thẳng ra cửa chính.
Rắc
Tiếng kính vỡ, hai bóng đen lập tức lao vào
Và lúc này, Cố Tiểu Noãn mặc một bộ đồ ngủ, đi dép lê, vác Lục Nhất Trầm mở cửa chính chạy ra ngoài
Cố Tiểu Noãn vác một người đàn ông cao gần 1m8 mà vẫn chạy rất nhanh. May mà là đêm khuya, trong cầu thang bộ chỉ có bóng dáng cô chạy như bay.
Lục Nhất Trầm bị quấn trong chăn dường như đã hiểu có chuyện, cũng không lên tiếng nữa, mặc cho cô vác anh chạy xuống dưới.
Trong cầu thang bộ phía sau, có tiếng đuổi theo, tốc độ rất nhanh, kèm theo tiếng cười khẽ.
Vẻ mặt Cố Tiểu Noãn âm u, cô đã không đếm nổi đây là lần trêu đùa thứ bao nhiêu rồi.
Cô vẫn còn quá ngây thơ, tưởng rằng lời cảnh cáo của ông già có thể khiến bọn họ lùi bước.
Cố Tiểu Noãn vác Lục Nhất Trầm vội vã chạy ra khỏi cửa tòa nhà, sự truy đuổi phía sau dường như cũng lặng lẽ dừng lại.
“Xem ra đã chọc giận bọn họ, càng làm tới hơn rồi.”
Cố Tiểu Noãn khẽ nói, màu máu trong mắt dần phai đi. Bãi đỗ xe e là cũng có đồng tộc mai phục, cô sẽ không tự chui đầu vào rọ.
“Cố, Cố tiểu thư?”
Người đàn ông bị quấn trong chăn lên tiếng “Tôi, tôi hơi khó thở.”
Cố Tiểu Noãn vội vàng đặt anh xuống, giật phắt chiếc chăn lông trên người anh ra, trên đó có rất nhiều mảnh kính vỡ.
“Chắc không làm anh bị thương chứ?”
Cố Tiểu Noãn nhanh chóng quét mắt nhìn anh một lượt, Lục Nhất Trầm lắc đầu “Vừa rồi, là sao vậy?”
“Còn có thể là sao nữa, bị tìm đến tận nhà rồi.”