⬅ Trước Tiếp ➡

Nghe thấy tiếng gọi này, Cố Tiểu Noãn ngẩn ra, các đồng nghiệp khác nhao nhao quay đầu lại “Tiểu Noãn không được đâu, cô ấy đã có bạn trai rồi ”
Lục Nhất Trầm đang đứng đó sững sờ, gò má dường như càng đỏ thêm vài phần “Không, tôi không có ý này...”
Ánh mắt ngượng ngùng như nai con chuyển sang “Hôm đó đón máy bay, cảm ơn cô nhiều lắm.”
Cố Tiểu Noãn nhếch khóe miệng “Không có gì.”
“Được rồi, mọi người làm việc trước đi, nào, chúng ta qua bên này nói chuyện.”
Lục Nhất Trầm gật đầu chào mọi người, đi theo sau chị Lưu vào văn phòng. Các đồng nghiệp đều không nhịn được bàn tán xôn xao “Oa, anh ấy trông ngoan quá đi ”
“Nhìn là biết kiểu con nhà gia giáo, ngoại hình thế này đẩy thẳng vào showbiz cũng không thành vấn đề.”
“Tôi thấy chị Lưu cũng có ý này, đoán chừng lần này gặp người thật, không chỉ đơn giản là muốn ký hợp đồng sách đâụ”
Cố Tiểu Noãn nhìn phòng biên tập, trong không khí vẫn còn phảng phất mùi máu tanh còn sót lại, xem ra vết thương nhỏ hôm đó vẫn chưa lành hẳn. May mà... hôm qua cô đã ăn rồi, không có phản ứng gì lớn.
Cố Tiểu Noãn đứng dậy đi vào phòng trà nước, trong ấm đang đun nước nóng. Cô mở tủ đựng đồ uống ở trên cao ra.
Cà phê ở vị trí bên trong, cô kiễng chân mấy lần đều không lấy được.
“Muốn lấy cái này sao?”
Một bóng người đứng ngay sau lưng cô, gần đến mức cô có thể nghe thấy tiếng máu chảy trong huyết quản.
“Của cô đây.”
Một gói cà phê được đưa vào tay cô, người phía sau cụp mắt cười nhìn cô, Cố Tiểu Noãn ngẩn ra một chút “Cảm, cảm ơn.”
Lục Nhất Trầm khẽ cười, đóng tủ phía trên lại, hơi lùi lại nửa bước “Có thể giúp tôi pha một cốc không?”
Phòng trà nước không lớn lắm, hai người ở đây vẫn có chút chật chội.
“Anh qua bên kia ngồi một lát đi, tôi pha giúp anh.”
“Được.”
Lục Nhất Trầm ngồi xuống quầy bar nhỏ bên cạnh, Cố Tiểu Noãn có chút lơ đễnh chờ nước sôi. Trong không khí phảng phất mùi máu thoang thoảng, nước sôi rồi.
“Đây, cà phê của anh.”
Đưa cà phê với tốc độ nhanh nhất, Cố Tiểu Noãn bưng cà phê của mình rảo bước đi ra ngoài, chỉ nghe thấy tiếng loảng xoảng.
“Thật sự xin lỗi ”
Cà phê từ chiếc cốc vỡ tràn ra đầy đất, còn có chút hơi nóng bốc lên. Cố Tiểu Noãn quay đầu lại, liền nhìn thấy những ngón tay thon dài đang nhặt mảnh vỡ.
Chỉ trong chớp mắt, mảnh vỡ sắc nhọn đã cứa một đường trên ngón tay anh.
Mùi hương như nụ hoa nở rộ trong nháy mắt, ngọt ngào đến mức Cố Tiểu Noãn ngẩn ngơ đứng đó, căn bản không thể dời mắt.
Thơm quá, ngọt quá, muốn ăn quá...
Giống như sự cám dỗ của Medusa, dù biết sẽ hóa thành tượng đá cũng muốn nhìn vào đôi mắt đó.
“Cố, Cố tiểu thư...”
Tiếng gọi đầy ngượng ngùng khiến Cố Tiểu Noãn đột ngột hoàn hồn. Trước mắt cô là một khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng, hàng lông mi anh khẽ run, đôi mắt dường như sắp trào lệ.
Ngón tay bị thương kia đang đặt ngay sát môi cô.
Cô đang làm gì vậy
Cố Tiểu Noãn theo bản năng đưa tay sờ môi, không có máu, may quá, may quá...
“Anh bị thương rồi, đừng cử động, tôi gọi người vào băng bó cho anh.” Cố Tiểu Noãn bật dậy ngay lập tức, có chút chật vật đẩy cửa chạy ra ngoài.
Rõ ràng hôm qua cô mới ăn xong, tại sao vừa rồi suýt chút nữa lại để lộ răng nanh
Răng, răng... cô vậy mà lại nghĩ muốn dùng răng để cắn anh


⬅ Trước Tiếp ➡