Lục Nhất Trầm xách đồ trên tay đi vào huyền quan, đôi mắt đen nhìn thấy đôi dép nam đặt ở bên dưới.
Gò má anh hơi ửng hồng, miếng băng trên ngón tay không biết đã không cánh mà bay từ lúc nào.
Vết thương bị bóp mạnh một cái, máu tươi theo vết thương nứt ra lại chảy ra ngoài.
Lục Nhất Trầm nghe thấy tiếng hít khí lạnh rõ ràng ở phía saụ
Anh từ từ xoay người, vẫn là dáng vẻ ngượng ngùng đó “Cố tiểu thư, đồ tôi để xong rồi.”
Ngón tay dính máu lắc lư trước mặt Cố Tiểu Noãn, không biết là vô tình hay cố ý.
“Cố tiểu thư?”
Bốp
Tay anh bị Cố Tiểu Noãn chộp lấy, tay cô lạnh như băng, đôi mắt nhìn chằm chằm vào vết thương của anh, hồi lâu không thể dời mắt.
Khóe miệng người đàn ông từ từ nhếch lên, mặc cho cô giữ chặt tay mình, anh vươn cánh tay còn lại ra đóng cửa lần nữa.
Đôi môi đỏ mọng sắp dán vào vết thương đang nứt ra kia, chiếc cổ mảnh khảnh lại bị anh đột ngột giữ lấy, khuôn mặt nhỏ nhắn đã hơi lạc lối trong mùi hương ngọt ngào bị nâng lên.
Khuôn mặt tuấn tú vốn dĩ vô hại, giờ phút này lại toát lên vẻ hưng phấn khó hiểụ
Anh dời đầu ngón tay mình đi, bôi máu trên đó lên môi mình.
Từ từ hạ thấp người, đưa đôi môi mỏng của mình tới.
“Không phải ngón tay, là ở đây này.”
Đây là mùi vị thơm ngon đến nhường nào, khiến cô chỉ nếm một miếng là căn bản không thể dừng lại được.
Chỉ muốn từng ngụm, từng ngụm rút cạn, hút cho sạch sẽ...
Bừng tỉnh trong nháy mắt
Cố Tiểu Noãn nhìn đôi môi mỏng đẹp đẽ ngay gần trong gang tấc, còn có máu tươi vừa được bôi lên đó, đồng tử đỏ sẫm co rút mạnh.
Bốp
Bàn tay trông có vẻ mềm mại mảnh khảnh ấy bóp chặt cổ người đàn ông trước mắt, nhấc bổng cả người anh lên
Răng nanh trong miệng lộ hẳn ra, đôi mắt đỏ ngầu hung hãn nhìn chằm chằm Lục Nhất Trầm “Ai phái anh tới ”
Cố Tiểu Noãn giận sôi gan, trong đồng tộc có quá nhiều kẻ mang ác ý với dị loại như cô, biết rõ cô không thể dùng răng để ăn, lại dăm ba lần bảy lượt đưa con mồi có dòng máu ngọt ngào đến trước mắt.
Quá nhiều lần rồi, những kẻ đó dùng đủ mọi cách muốn xem trò cười của cô.
Cô chưa bao giờ trúng chiêu, ngoại trừ lần này, ngoại trừ người đàn ông tên Lục Nhất Trầm này
Mùi máu của anh khiến cô rục rịch, khiến cô gần như không kiềm chế được bản thân
Cố Tiểu Noãn khẽ nheo mắt, đám người kia đúng là chịu chơi thật đấy.
“Khụ khụ, khụ khụ ”
Lục Nhất Trầm bị bóp cổ đến mức mặt mày đỏ bừng, khiến vệt máu tươi trên môi anh càng thêm chói mắt. Nghe tiếng máu chảy điên cuồng trong huyết quản của anh, Cố Tiểu Noãn bỗng buông tay.
“Cút, nói với chủ nhân của anh, chiêu này vô dụng với tôi.”
“Chủ nhân gì chứ, tôi nghe không hiểu cô đang nói gì.”
Lục Nhất Trầm ngã trên mặt đất, đỏ mặt chật vật mở miệng, Cố Tiểu Noãn nheo mắt, ngồi xổm xuống trước mặt anh.
“Anh nghe không hiểu tôi đang nói gì, nhưng lại biết cố ý dùng máu để dụ dỗ tôi?”
Đôi mắt đỏ sẫm nhìn vết thương vẫn đang chảy máu trên ngón tay anh, lạnh lùng nhếch môi “Máu của anh quả thực rất hấp dẫn, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Đôi mắt sáng như nai con kia, sau khi nghe thấy lời cô nói, đồng tử co rút dữ dội.