⬅ Trước Tiếp ➡
Vì lúc đầu, Bánh Bao xuất hiện trước mặt Hạ Tình Không mang dáng vẻ của một cô gái đáng yêu nhẹ nhàng, không nghĩ đến Bánh Bao còn có võ, còn biết rất nhiều thứ.
Lúc chạy đến bệnh viện, đã là nửa tiếng sau.
Cũng là bệnh viện lần trước cô đến trị thương ở cánh tay.
Sau khi vào bệnh viện, A Chính đứng trước cửa, Hạ Tình Không liền hỏi: "A Chính, cậu chủ của anh đâu?"
"Cậu chủ đang ở trong phòng bệnh."
"Không sao chứ?"
"Không có gì đáng ngại, cũng may cậu chủ né kịp, viên đạn bắn xẹt qua cánh tay của cậu chủ."
"Ừ, tôi vào xem chút." Hạ Tình Không gật đầu, trái tim đang treo lơ lửng trên cao, xem như tạm thả xuống.
Vừa nãy nghe Mục Thần Hạo bị bắn lén, cô cảm thấy trái tim mình như muốn nhảy ra ngoài.
Cô cũng không biết mình đang sợ gì.
"Cái kia...Cô chủ."
A Chính còn chưa dứt lời, Hạ Tình Không đã đẩy cửa vào: "Mục Thần Hạo, anh chưa chết phải không?"
Vừa nói xong, Hạ Tình Không liền hối hận...
Vì lúc này, trong phòng không chỉ có một mình Mục Thần Hạo.
Một cô gái xinh đẹp đáng yêu đang ngồi bên cạnh giường Mục Thần Hạo rót nước cho anh, Mục Thần Hạo nằm trên giường, hai mắt nhắm chặt, không biết là đang ngủ hay hôn mê.
Cô gái quay đầu nhìn thoáng qua Hạ Tình Không.
Khác với bản thân trang điểm tinh xảo, cô gái trước mặt để mặt mộc, lại vô cùng xinh đẹp, làm cô ta cảm thấy rất chán ghét.
"Ai cho phép cô vào, ra ngoài ngay." Khuôn mặt của Tề Yên Nhi xinh đẹp, móng tay sơn màu hồng, ngón tay vô cùng yêu diễm chỉ vào cô.
Hạ Tình Không lập tức hứng thú, ai đây?
Vậy mà dám quơ tay múa chân với cô.
"Tôi là ai, liên quan gì đến cô?" Hạ Tình Không đứng trước cửa ra vào, hờ hững nói.
Hạ Tình Không tùy ý khoác một cái áo ở nhà đến, không có thương hiệu gì, Tề Yên Nhi không quá muốn nói chuyện với Hạ Tình Không, cầm điện thoại lên, bấm gọi bảo vệ.
"Alo, phòng bảo vệ sao? Sao hiện tại bệnh viện tư nhân của nhà họ Mục lại có thể tùy ý cho mấy loại người hỗn tạp đi vào vậy? Mau đến kéo người ra ngoài cho tôi."
Cô ta vừa gọi vừa nghiêm túc nhìn Hạ Tình Không, trong lòng nghĩ chắc đây là người thầm mến anh Thần Hạo của cô ta, vậy mà theo đuôi đến cả bệnh viện, quá lắm rồi.
Bảo vệ cũng hành động rất nhanh, vừa đến thấy người kia là Hạ Tình Không, nhất thời liền không biết làm sao cho phải. Không thể đắc tội cô Tề, mà cô Hạ là vị hôn thê của cậu Mục, nên càng không thể đắc tội.
Hơn nữa, hôm đó rất nhiều người tận mắt thấy cậu Mục ôm cô Hạ vào bệnh viện.
"Cái kia, cô Tề, có nhầm lẫn gì không? Đây là cô Hạ, vợ chưa cưới của cậu Mục." Sau khi đội trưởng bảo vệ thì hơi lúng túng cúi đầu, sắp xếp từ ngữ hợp lý nói với Tề Yên Nhi.
Tề Yên Nhi cảm thấy đầu mình "oanh" một tiếng, nổ tung.
Anh Thần Hạo có vị hôn thê?
Chuyện này là sao?
Đang định nói chuyện, tiếng giày cao gót liền truyền đến.
Hình Văn Tĩnh cũng đến.
Mới bước vào cửa, thấy Hạ Tình Không ở đây thì bà ta liền biến sắc.
Rõ ràng bà ta rất không muốn thấy Hạ Tình Không.
2: Cái tát Nhìn qua Tề Yên Nhi cũng ở đây, sắc mặt bà ta mới hòa hoãn xuống. Có điều cũng hơi ngoài ý muốn. "Mẹ nuôi." Tề Yên Nhi hô một tiếng liền thân mật chạy đến bên cạnh Hình Văn Tĩnh, ôm cánh tay của bà ta. Thấy mẹ nuôi của mình đến, cô ta lập tức thu lại dáng vẻ hung dữ kiêu ngạo khi đối mặt với Hạ Tình Không. "Yên Nhi? Con về rồi hả? Sao không nói với mẹ một tiếng, hai ngày trước mẹ còn nhắc tới con trước mặt anh Thần Hạo của con đấy." Hình Văn Tĩnh cười dịu dàng, nắm bàn tay mềm mại không xương của Tề Yên Nhi. Tề Yên Nhi cúi đầu, hơi xấu hổ nói: "Mẹ nuôi, không phải là vì muốn cho mẹ một bất ngờ sao?" "Ừm, đã về rồi vậy thì ở cạnh mẹ vài ngày đi, vừa vặn anh Thần Hạo của con bị thương, cần con chăm sóc." Tề Yên Nhi ngoan ngoãn gật đầu. "Mẹ nuôi, cô ta là ai? Vừa rồi bảo vệ nói cô ta là vị hôn thê của anh Thần Hạo?" Tề Yên Nhi nũng nịu nói, lông mày nhíu chặt, dáng vẻ ghét bỏ nhìn Hạ Tình Không. Hình Văn Tĩnh nhìn thoáng qua Hạ Tình Không trước cửa, hừ lạnh một tiếng: "À, lúc còn trẻ chú Mục của con hứa hẹn làm xui với người ta, dù sao mẹ cũng không thừa nhận cô ta là con dâu." "Vâng, con cũng cảm thấy vậy đấy mẹ nuôi. Mẹ không biết đâu, vừa rồi cô ta đi vào câu đầu tiên hỏi là anh Thần Hạo chết chưa, vợ như vậy không cần cưới cũng được." Ánh mắt của Tề Yên Nhi rơi vào trên người Hạ Tình Không, đánh giá từ đầu xuống chân Hạ Tình Không một lần. Cô gái này tùy ý khoác một cái áo, lại không ngăn nổi dáng người lồi lõm của mình. Nhìn thì yếu ớt nhưng không mất sự linh động, nhất là khuôn mặt không trang điểm, nhưng vẫn quyến rũ động lòng người, vô cùng mịn màng trắng nõn làm địch ý của Tề Yên Nhi tăng thêm mấy phần. Cô gái này, chỉ cần là đàn ông thì đều sẽ không cưỡng lại được khuôn mặt của cô ta. "Cô Tề? Nhìn cái gì? Mặt tôi dính cái gì sao?" Hạ Tình Không mỉm cười nói. Nếu cô không đoán sai thì Tề Yên Nhi thích Mục Thần Hạo nha? Khó trách lúc nhìn cô lại tràn đầy địch ý như vậy. "Cô trù con trai tôi chết? Hạ Tình Không? Cô còn chưa gả vào cửa mà đã trù con trai tôi chết sớm, định cầm hết gia sản của nhà họ Mục à?" Hình Văn Tĩnh hơi bùng nổ, vốn đã không có cảm tình với Hạ Tình Không, lúc này ấn tượng càng kém. Hạ Tình Không nhìn dáng vẻ hưng sư vấn tội của Hình Văn Tĩnh, cô há miệng nhưng không nói gì, chọn cách im lặng. Nếu như Hạ Tình Không muốn phản bác thì cô có thể dùng một trăm câu không hề thô tục mắng Hình Văn Tĩnh đến á khẩu không nói được gì. Dù sao Hình Văn Tĩnh cũng là mẹ của Mục Thần Hạo, bà chủ nhà họ Mục. Hiện tại không phải là lúc cứng đối cứng, Hạ Tình Không cần nhà họ Mục. "Sao không nói gì? Cô giải thích cho tôi, cô hỏi con trai tôi chết chưa là có ý gì? Hôm nay tôi phải thay mặt ba mẹ cô dạy dỗ cô một trận." Đối với Hình Văn Tĩnh mà nói, chẳng qua nhà họ Hạ gặp khủng hoảng leo lên nhà họ Mục cầu giúp đỡ mà thôi. Hạ Tình Không cũng chỉ là một đứa con gái sống trong gia đình sa sút, còn chưa kể lưu lạc bên ngoài mười mấy năm, cho nên không đáng để bà ta tôn trọng. Mười năm gần đây, chuyện làm ăn của nhà họ Mục không chỉ như thế chẻ tre ở thành phố SH, mà có xu thế phát triển ra nước ngoài. Hình Văn Tĩnh luôn được các quý bà trong giới hào môn nịnh bợ lấy lòng, cho nên càng có xu hướng không coi ai ra gì, rất hung dữ kiêu ngạo. Hình Văn Tĩnh càng nói càng tức, đi đến trước mặt Hạ Tình Không, giơ tay lên định cho cô một cái tát.
Đốm đen
Tất nhiên người khác sẽ không nhìn thấy đốm đen trong phỉ thúy, vậy nên ngay lập tức trong đám người diễn ra cảnh tượng ra giá giành hàng với nhau.
“Cậu mua 1,28 triệu tệ, giờ tôi mua lại với giá 3,8 triệu tệ! Không biết người anh em này có chịu bán không?” Một người đàn ông trung niên cao gầy trong đám người cười nhìn Kim Hâm.
“Ông chủ Triệu, 3,8 triệu tệ, anh cũng keo kiệt quá đấy! Tôi trả giá 4,8 triệu tệ!” Một người đàn ông khác mặc áo sơ mi sọc xám cũng không nhường cười nói.
“Tôi trả 5 triệu tệ, khối đá này mới cắt có một chút à, rủi ro khá lớn, không thì người anh em này bán lại cho tôi đi, thế nào?” Lại một người đàn ông bụng phệ, đeo một chiếc dây chuyền to bằng ngón tay nói.
Vừa rồi ánh sáng đèn pin chiếu vào khối đá rõ ràng không thấy được đáy của nó, một chiếc vòng tay cũng có thể bán được với giá này, khối đá thô lớn như vậy chỉ cần làm ra được hai cái vòng tay thì kiếm được không ít đâu! Mặc dù mới cắt được một chút, rủi ro lớn, nhưng khối đá lớn như vậy thì cũng có nhiều người muốn cược lần này, vậy nên họ tranh nhau rất kịch liệt.
Nhưng lão Chu thì thấy nhiều cảnh tượng như vậy rồi nên cực kì bình tĩnh, ông ta nói với Kim Hâm: “Còn muốn cắt thêm nữa không? Không muốn thì đến người tiếp theo.”
Kiều Dĩ An nhìn Kim Hâm một cái, chỉ thấy đối phương run rẩy châm một điếu thuốc khác, rít một hơi, một lúc sau dường như hạ quyết tâm nói: “Cắt đi! Người anh em giúp tôi giải toàn bộ ra đi!”
Một đao nghèo một đao phú.
Người này chỉ sợ là bị mất tiền cho mấy nguyên thạch (đá thô) trước rồi nên giờ muốn kiếm một ít từ nguyên thạch này. Kiều Dĩ An thầm lắc đầu… Chỉ tiếc nếu tiếp tục cắt ra thì không cách nào kiếm được tiền từ tảng đá này.
Đúng như dự đoán! Sự việc diễn ra y như những gì Kiều Dĩ An nghĩ.
Chỉ thấy lão Chu dùng máy đánh bóng nhanh chóng mài lớp vỏ bên ngoài, vết đốm đen bắt mắt dần dần lộ ra từng chút một. Mọi người vốn vây lại xem lúc này ai nấy cũng đều mở to mắt, nhìn chằm chằm vào nguyên thạch trước mặt, cả khối đá đều được mài, kích thước của phỉ thúy bên trong không nhỏ như đốm đen thì dày đặc khiến mọi người ngạc nhiên không thôi. Những người lúc trước còn ra giá cao cũng im lặng, không nói được gì.
Lúc này xung quanh là một mảnh yên lặng, chẳng ai ngờ được nguyên thạch sẽ thế này.
Một lúc sau, cũng không biết có ai trong đám người khẽ run rẩy nói ra một câu trong lòng mọi người, “Đây là… cắt sụp rồi nhỉ…”
Sắc mặt Kim Hâm cứng đờ, trố mắt nhìn, ông ta nhìn nguyên thạch, mắt không chớp lấy một cái, đến khi điếu thuốc trên tay cháy đến đầu ngón tay làm ông ta kêu lên một tiếng thì ông ta mới hoàn hồn lại.
Kiều Dĩ An nhìn vẻ mặt cứng nhắc đầy mồ hôi của ông ta, khẽ thở dài.
Đây chính là cái gọi cược mười ván thua hết chín.
Nhìn những cửa hàng chuyên kinh doanh trang sức thì biết, người ta thường trực tiếp mua đá nguyên khối đã cắt sẵn, còn đây chỉ là khối đá chưa được cắt, cũng không phải ai cũng dám liều.
⬅ Trước Tiếp ➡