Có Mục Tử Minh ở đây, Hình Văn Tĩnh cũng không dám làm càn, chỉ nhỏ giọng mắng thầm trong miệng, dù sao thì bà ta nhìn Hạ Tình Không trước mắt cũng càng ngày càng thấy khó chịu.
Nhưng trò hề đã xảy ra ngày hôm nay đã khiến bà và hai mẹ con Trương Vũ Lan, Tề Yên Nhi cũng có chút xa cách.
Lại dám bỏ thuốc con trai mình? Hơn nữa còn là loại thuốc rất mạnh, sẽ tạo thành tổn thương cho cơ thể nữa chứ.
“Chào chú Mục, dì Mục.” Tình Không ngoan ngoãn chào hỏi
“Ba, mẹ, không sao đâu, con và Tình Không về nhà trước đây.” Mục Thần Hạo nhàn nhạt nói.
Bốn người đều vô cùng ăn ý, không ai nhắc đến người nhà họ Tề.
“Ừm, các con qua lại với nhau cũng được một thời gian rồi, xem dáng vẻ của hai đứa con, tình cảm rất tốt, cũng nên tổ chức lễ đính hôn rồi, tránh có mấy người cứ không từ bỏ ý định, cứ muốn đến gây sự.”
Mục Tử Minh khẽ gật đầu, sau đó ánh mắt nhàn nhạt liếc nhìn Hình Văn Tĩnh một cái.
Mặc dù không có biểu cảm gì đặc biệt, nhưng trong lòng Hình Văn Tĩnh lại cảm thấy có chút sợ hãi.
Tính tình của Mục Tử Minh từ trước đến này luôn rất tốt, gả cho ông ấy đã hơn mấy chục năm nay, ông đối với bà cũng rất tốt, cơ bản là bà cần cái gì là ông cho cái đó, nếu như gương mặt không chút biểu cảm như thế này, liền thể hiện rõ một điều chính là ông đã tức giận rồi.
Hình Văn Tĩnh mặc dù vẫn có chút không hài lòng, nhưng bà ta cũng không dám nói thêm điều gì.
“Ba à, ngày đính hôn, ba quyết định là được rồi.” Mục Thần Hạo nói.
"Cũng được, ngày 17 tháng này, ba tìm người coi ngày thì đây là một ngày tốt, vậy thì ngày đó đính hôn đi, ngày mai chúng ta cùng đi đến nhà họ Hạ một chuyến, đem chuyện đã định ra thế này nói cho cho họ, con thấy như thế nào?
"Được."
Toàn bộ quá trình, Tình Không vẫn luôn nở nụ cười nhàn nhạt, cô không nói gì, toàn bộ đều do Mục Thần Hạo nói.
Lòng bàn tay cô bị bàn tay to của Mục Thần Hạo nắm chặt, cô cảm nhận được độ ấm giữa các ngón tay anh, Tình Không thật sự không biết phải diễn tả tâm trạng của cô lúc này như thế nào nữa.
Cô sắp đính hôn rồi.
Trên đường về nhà.
"Cậu chủ, cậu có điều không không biết, hôm nay lúc anh A Chính gọi điện thoại đến, nói cậu ngất xỉu ở nhà họ Mục, mợ chủ đã căng thẳng đến mức nào đâu, mợ chủ còn cầm lấy tay tôi hỏi tôi mấy phút nữa có thể chạy đến nhà họ Mục.” Bánh Bao ngồi ở vị trí phó lái quay đầu lại trêu chọc.
“Thật không?” Trên gương mặt Mục Thần Hạo cũng hiếm khi nở nụ cười ấm áp, A Chính đang lái xe phía trước nghe Bánh Bao trêu đùa, cũng không nhịn được, khóe môi khẽ cong lên.
Bánh Bao đang định thêm mắm thêm muối một phen, Tình Không đã túm lấy một cái gối có trên xe, liền ném cái gối vào đầu Bánh Bao, “Con nhóc này, có phải là nói nhiều quá rồi không hả!”
“Mợ chủ, tôi sai rồi, tôi sai rồi.” Bánh Bao nhìn thấy khuôn mặt đỏ ửng của Tình Không, đã sắp thẹn quá hóa giận, liền không dám nói thêm điều gì.
Mục Thần Hạo lẳng lặng nhìn ngắm người con gái bên cạnh mình, giống như vừa ăn phải một gói thuốc nổ, hai má ửng hồng, cái miệng nhỏ cứ pi pô chu chu lên, có sức hấp dẫn khó tả thành lời.
Anh nhẹ nhàng ôm lấy eo cô, nâng cằm cô lên, bốn mắt nhìn nhau, Tình Không thấy được một tia tình ý trong mắt Mục Thần Hạo, còn chưa kịp phản ứng thì cả người đã bị anh kéo vào trong lòng, hôn thật sâu.
Bánh Bao và A Chính vẫn còn đang ở trong xe, cái người này thật sự là ...
Tình Không vừa mới đẩy Mục Thần Hạo ra, hai tay của Mục Thần Hạo đang giam cầm cô lại càng siết chặt hơn nữa, anh dùng sức hôn sâu cô thêm một cái, Tình Không lại lần nữa đắm chìm nằm trong lòng anh.
1: Không phải oan gia không gặp mặt
Một lúc lâu sau, Mục Thần Hạo mới miễn cưỡng buông Hạ Tình Không ra.
Bánh Bao ngồi ở ghế phó lái, A Chính ngồi ở ghế lái, cả hai đều đang ngồi dựa thẳng vào ghế, sống lưng thẳng tắp, không dám lên tiếng, cũng không dám quay đầu nhìn về phía sau.
Mà Tình Không lúc này vẫn giống như một chú mèo con, nằm nghỉ ngơi trong lòng Mục Thần Hạo.
Đã mệt mỏi cả ngày hôm nay, nên cô cứ như vậy mà ngủ thiếp đi trong lòng Mục Thần Hạo.
Đợi đến lúc cô tỉnh dậy thì đã là sáng sớm ngày hôm sau, ánh mặt trời chiếu vào khắp căn phòng, vô cùng ấm áp, Tình Không theo bản năng sờ vào chỗ trống bên cạnh mình.
Trống không.
Mục Thần Hạo lại không có ở đây.
Mỗi ngày anh ấy đều rất bận rộn, phải giải quyết đủ thứ việc trong công ty.
Nhưng tâm trạng của Tình Không hôm nay vô cùng tốt, không cần có ai đến reo hò cổ vũ.
Cô khẽ gọi một tiếng, “Bánh Bao.”
Bên ngoài liền vang lên ba tiếng gõ cửa, Bánh Bao đẩy cửa bước vào, "Mợ chủ, cô tỉnh rồi à, cô mau đánh răng rửa mặt, ăn bữa sáng thôi ạ."
Bánh Bao vào mỗi buổi sáng đều sẽ ở ngoài cửa đợi cô thức dậy, mặc dù Tình Không không quen lắm với việc có người ngày ngày phục vụ mình, nhưng cô cũng đã quen với việc có Bánh Bao ở bên cạnh.
Tình Không gật đầu, liếc nhìn Bánh Bao một cái, "Này, Bánh Bao, sao cô không mua quần áo đẹp mặc đi."
Bánh Bao quay đầu lại cười, "Tôi không có theo đuổi xu hướng ăn mặc đẹp đâu, ăn mặc thấy thoải mái là được rồi."
Sau một thời gian tiếp xúc với Bánh Bao, Tình Không phát hiện ra rằng khi Bánh Bao ở nhà, cô ấy mặc đồ của một người giúp việc.
Đi ra ngoài, thì mặc áo thun trắng cùng quần jean.
Nhưng Tình Không vẫn chưa từng nhìn thấy Bánh Bao mặc váy bao giờ.
Mấy ngày nay, Tình Không cũng đã thăm dò được thời gian Mục Thần Hạo trở về nhà, đoán chừng nói thế nào cũng phải đến chiều mới về.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của Bánh Bao, làm sao một cô gái xinh đẹp như vậy mỗi ngày lại có thể mặc quần áo đơn giản mộc mạc như vậy chứ?
Đánh răng rửa mặt xong, Tình Không và Bánh Bao đi xuống lầu.
“Bánh Bao, hôm nay đưa cô ra ngoài đi mua quần áo, thấy thế nào?” Tình Không vừa ăn sáng vừa nhìn Bánh Bao.
Một đôi mắt trong như nước tràn ngập ánh sáng, trong lòng cô cũng có chút hưng phấn nha.
Lúc còn nhỏ, cô đều thích chơi búp bê barbie, còn thay đồ trang điểm cho búp bê barbie, sau khi lớn lên rồi, nhiều phiền muộn hơn, đủ loại chuyện vặt vãnh cần làm, khiến cho Tình Không cũng không có thời gian nghĩ đến những chuyện này nữa.
Nhưng mà hôm nay, tâm trạng của Tình Không vô cùng tốt, vì vậy muốn đưa Bánh Bao đi dạo trung tâm thương mại.
“Không cần đâu, mợ chủ, nếu không thì tôi tự mua cho mình là được. Cậu chủ đã để lại một tấm thẻ đen ở chỗ tôi, nói là đưa cho cô dùng.” Bánh Bao khẽ cười, sau đó từ chối ý tốt của Tình Không.
“Không được, không cho phép từ chối tôi.” Tình Không ăn nốt miếng cuối cùng trong bữa ăn sáng, lấy khăn giấy lau miệng, rồi kéo theo Bánh Bao chạy ra bên ngoài.
Bánh Bao đến ga ra dưới tầng hầm để lấy xe, sau khi Tình Không lên xe, chiếc xe từ từ chạy trên đường lớn, đi chừng 30 phút thì đến khu thương mại lớn nhất thành phố SH.