⬅ Trước Tiếp ➡
Diệp An Cửu nhướng mày: “Sao thế?”
Thiết Nhất Lạc gãi đầu ngại ngùng, nói một cách chững chạc: “Các anh em nói, tùy tiện ôm con gái gọi là sỗ sàng, giở trò lưu manh, em không thể giở trò lưu manh với chị!”
Diệp An Cửu bật cười: “Tụi em đang nghĩ gì thế?”
Cô đưa tay xoa đầu cậu bé, tóc ngắn và cứng có chút đâm tay, mỉm cười dịu dàng: “Ôm là một cách thức bày tỏ tình cảm, chỉ cần trong lòng trong sáng, vậy thì không gọi là giở trò lưu manh!”
Thiết Nhất Lạc lắc đầu thật mạnh: “Không trong sáng, em chính là muốn cưới chị, trong sáng thì không thể vào động phòng!”
Diệp An Cửu: “.....”
2: Thiếu niên không trong sáng (3)
Xoa đầu: “Xem ra nên để mẹ em dạy một tiết sinh lý cho em rồi!”
Thiết Nhất Lạc cười đầy bí ẩn: “Thực ra bản thân em đã lén xem qua rồi!”
Thấy sắc mặt Diệp An Cửu tối sầm lại, Thiết Nhất Lạc vội vàng đưa tay chỉ trời: “Chị à, chị yên tâm đi, em nhất định sẽ giữ mình trong sạch, tuyệt đối sẽ không quan hệ bậy bạ, đợi năm năm sau em 18 tuổi, em với chị đi nhận giấy chứng nhận, em sẽ một lòng trung thành với chị!”
Diệp An Cửu dở khóc dở cười, EQ của cậu bé này thật sự rất cao, giác ngộ cũng rất cao, nếu sau này thả ra ngoài tán gái, quả thực chính là tai họa mà!
Đối với đứa trẻ nghịch ngợm bản thân nhìn lớn lên này, Diệp An Cửu gần như dành sự bao dung và dịu dàng lớn nhất, dùng ngón tay búng lên trán cậu bé: “Đi thôi! Cậu bé nghịch ngợm!”
Thiết Nhất Lạc bất mãn đuổi theo nhịp bước Diệp An Cửu: “Em không phải cậu bé nghịch ngợm, em 13 tuổi rồi, gọi là thanh thiếu niên, 18 tuổi là có thể kết hôn, chị ơi, chị phải đợi em!”
Quen cửa quen đường bước vào nhà họ Thiết, Lý Yên đi ra chào đón, thấy sự nhiệt tình của con trai nhà mình tăng vọt cũng dở khóc dở cười: “An Cửu, cháu tới rồi, Nhất Lạc không thêm phiền phức cho cháu chứ?”
Diệp An Cửu cười lắc đầu: “Sao cô biết?”
Lý Yên ra vẻ hung tợn trừng mắt liếc nhìn con trai mình: “Còn không mau kêu chị An Cửu của con vào nhà ngồi chơi? Mau đi rót trà đi!”
Thiết Nhất Lạc không có chút nào là không vui, cười hì hì vô cùng hăng hái: “Đi ngay đây! Chị ơi chị mau ngồi đi!”
Lý Yên sau khi tiếp đón An Cửu thì trở lại phòng bếp, Thiết Nhất Lạc sau khi rót trà xong liền ôm món quà Diệp An Cửu tặng với đôi mắt sáng rỡ, sau khi mở ra rất vui vẻ: “Lại là mô hình xe cảnh sát, em rất thích!”
Rất nhanh Thiết Thanh Tùng đã trở về, không chống gậy, bước đi khập khiễng, nhưng trên mặt lại không có chút tự ti nào, tác phong hòa nhã nhiệt tình.
“Tiểu Diệp! Cháu tới rồi! Nhất Lạc không thêm phiền phức cho cháu chứ!”
“Chú Thiết!” Diệp An Cửu đứng dậy: “Nhất Lạc rất ngoan!”
“Haha! Tiểu tử thối đó có thể ngoan? Cháu cho rằng chú không biết nó?” Thiết Thanh Tùng cười sảng khoái, sau đó xua tay: “Hai đứa chơi trước đi, chú đi thay quần áo!”
Thiết Nhất Lạc sáp tới bên cạnh Diệp An Cửu kể cho cô nghe những chuyện thú vị bản thân mình đã gặp gần đây, không bao lâu Lý Yên đã làm xong đồ ăn, Thiết Thanh Tùng cũng xuống tới, tiệc sinh nhật rất đơn giản, chỉ có đồ ăn là phong phú một chút, còn có một bát mì trường thọ.
Người nhà họ Thiết cũng không coi Diệp An Cửu là người ngoài, cùng nhau ăn một bữa cơm coi như là tổ chức sinh nhật cho Thiết Nhất Lạc. Đơn giản nhưng lại ấm áp vui vẻ, Diệp An Cửu rất thích bầu không khí như vậy, có điều có đôi khi nghĩ kỹ lại cũng có chút thương xót, phải biết rằng lúc này vào sáu năm trước còn có một người, đó là cậu của Diệp An Cửu.
Ăn xong cơm tối, Diệp An Cửu và Thiết Thanh Tùng lên lầu, Thiết Nhất Lạc ôm chiếc xe mô hình ngồi co ro trên sofa rầu rĩ không vui: “Rõ ràng chị là tới đón sinh nhật với con, lại bị cha bắt cóc đi, mẹ, mẹ cũng không quản?”
Lý Yên tức giận cho cậu bé một cái cốc đầu: “Tiểu tử thối, tìm đánh à, mau đi rửa bát đi!”
 
 
1: Sự không cam tâm của An Cửu
Nhà họ Thiết có tổng cộng ba lầu, trên mái nhà còn có một gác lửng, gác lửng này ngoại trừ Thiết Thanh Tùng ra, thì cho dù là Lý Yên và Thiết Nhất Lạc cũng sẽ không vào, bên trong toàn là sách về điều tra tội phạm và tâm lý học các loại.
Lúc này, hai người Diệp An Cửu và Thiết Thanh Tùng mỗi người ngồi trên một chiếc ghế đẩu trước bàn làm việc đơn giản, vừa rồi sắc mặt hai người còn thoải mái thì lúc này sắc mặt đã tối sầm lại, không có chút biểu cảm nào.
Diệp An Cửu quen nước quen cái mở ra một ngăn bí mật, lấy ra một chiếc hộp có ba ổ khóa từ bên trong, mở ra từng ổ một, bên trong là một phần tài liệu, vị trí trên cùng là một phần báo cáo khám nghiệm tử thi, trên đó không có hình, nhưng lại viết ba chữ Chử Vân Khai rất rõ ràng!
Nhắm mắt lại, Diệp An Cửu dựa vào tường phía sau: “Thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt thôi mà đã hơn ba năm rồi!”
Thiết Thanh Tùng đưa tay vỗ vai cô: “Đừng quá làm khó mình.”
Cậu Chử Vân Khai của Diệp An Cửu, không phải cảnh sát, chỉ là đam mê điều tra tội phạm, vô tình quen biết Thiết Thanh Tùng, hai người trở thành bạn thân bạn chí cốt không giấu nhau bất cứ điều gì, ba năm trước, ông ấy vô tình chết dưới tên côn đồ, mẹ ông ấy, cũng chính là bà ngoại Diệp An Cửu, kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, vô cùng đau buồn, bệnh nặng nằm trên giường, chưa tới nửa năm cũng đi theo ông ấy
Lúc đó Chử Vân Khai là vì điều tra vụ án tra tấn đến chết một cô gái mà ra đi. sau khi ông ấy chết, không bao lâu thì phá được án, tên côn đồ đền tội thú nhận tất cả, mọi người đều cảm thấy án nên kết rồi, chỉ có Diệp An Cửu không đồng ý, đáng tiếc là bằng chứng đích thực không có sơ hở, nên không ai tin cô, ngay cả Thiết Thanh Tùng, có lẽ cũng là thấy cô quá quật cường, cho nên mới bằng lòng giúp cô.
Diệp An Cửu không tiếp lời, những lời này cũng không phải lần đầu tiên Thiết Thanh Tùng nói, nhưng trái tim cô như sắt thép vậy, chuyện này cô nhất định phải tìm được chân tướng, phải biết rằng vụ án đó đã cướp đi mạng sống hai người thân của cô, sao có thể lương thiện?
Cụp mắt xuống, che đi vẻ lạnh lùng và không cam tâm sắp tràn ra mắt.
Thấy sắc mặt Diệp An Cửu khó coi, Thiết Thanh Tùng an ủi: “Cậu cháu cũng không muốn cháu vì cậu ấy mà khiến bản thân rơi vào trong nguy hiểm, nói cách khác, nếu cục cảnh sát bọn chú không điều tra ra được manh mối, không phải đối phương gây án quá hoàn hảo, thì chính là kẻ đứng sau đối phương lớn mạnh, đủ để xóa sạch tất cả bằng chứng, An Cửu, cháu....”
“Gần đây có vụ án lớn nào không?” Diệp An Cửu ngắt lời khuyên bảo của ông ấy nói sang chuyện khác.
Thiết Thanh Tùng cũng không để ý cô nói sang chuyện khác, tiếp nhận rất tự nhiên: “Tạm thời không có, mấy năm nay những vụ án mất tích vẫn luôn được đặt lên hàng đầu, số vụ án giảm đi rất nhiều, người của tổ chuyên án đều có thể hoàn thành!”
2: Sự không cam tâm của An Cửu
Diệp An Cửu lật xem tài liệu trong tay, thực ra những ghi chép trên này cô đã quen thuộc đến mức không thể quen hơn nữa, mấy năm nay không biết cô đã lật xem bao nhiêu lần rồi, ngón tay dừng lại trên trang giấy cuối cùng, trên trang giấy đó chỉ có một dãy số, thoạt nhìn chỉ là một dãy số, nhưng trên thế giới này chỉ có một mình Diệp An Cửu biết nó có ý nghĩa gì.
Đây là lời trăng trối cuối cùng trước khi chết Chử Vân Khai dùng một con dao nhỏ khắc lên cánh tay mình để lại cho Diệp An Cửu, cũng là nguyên nhân tại sao cô lại tin chắc rằng nguyên nhân cái chết của Chử Vân Khai khác thường.
Đầu ngón tay lướt qua những con số kia, Diệp An Cửu dường như nhìn thấy dáng vẻ máu thịt lẫn lộn lúc chúng được khắc trên tay Chử Vân Khai, rõ ràng cậu biết chỉ có cô có thể xem hiểu, nhưng cậu vẫn chọn cách thức như thế để để lại tin tức, rốt cuộc trước khi chết cậu đã gặp phải chuyện như thế nào, khiến cậu bất chấp mọi thứ cầu cứu cô?
Cho nên cậu, cậu cũng hy vọng cháu tìm ra chân tướng kia có đúng không?
Từ gác lửng đi xuống, đúng lúc có thể cắt bánh kem.
Đây cũng chính là thời điểm Thiết Nhất Lạc thích nhất, bởi vì thổi nến xong là có thể cầu nguyện.
Kích động chắp hai tay lại, đôi mắt lấp lánh: “Nguyện vọng của con là....”
Lý Yên đá cậu bé một cái ngắt lời cậu bé: “Không phải nói nguyện vọng nói ra sẽ không linh nghiệm sao?”
Thiết Nhất Lạc giậm chân: “Mẹ! Mẹ nhẹ chút, hôm nay là sinh nhật con!”
Vừa chạy vừa nhảy đi tới bên cạnh Diệp An Cửu, ôm lấy tay cô: “Nguyện vọng sinh nhật của em là dành nụ hôn đầu cho chị, nguyện vọng này cần phải nói ra thì mới có thể thực hiện!”
⬅ Trước Tiếp ➡