Chương 19
Sau khi trở về phòng, Lệ Nam Thành tháo cà vạt và cởi cúc áo sơ mi ra.
Cố Tiểu Niệm vừa thấy anh đang cởi quần áo, mặt đỏ bừng, vội quay người lại, xấu hổ nói "Này, lần sau trước khi cởi quần áo có thể báo trước cho tôi một tiếng được không?"
Dù sao cô ấy cũng là phụ nữ, anh có phải nên tránh đi một chút không?
Họ đâu phải là vợ chồng thật sự đâu chứ
Anh cởi áo ra, để lộ phần thân trên cường tráng, cơ bắp trên khuôn ngực đầy đặn, đầy gợi cảm và hấp dẫn.
"Cô đã từng nhìn thấy tôi không mặc quần áo rồi, sao lại còn ngượng ngùng như vậy?"
"Ai đã nhìn thấy chứ?"
“Tối hôm đó cô không thấy sao?” Nhìn thấy tai cô đỏ bừng, anh cong khoé môi, xoay người đi vào phòng thay đồ, lấy quần áo ở nhà mặc vào.
Cố Tiểu Niệm vừa xấu hổ vừa tức giận.
Lúc đó cô bị chuốc thuốc, đầu óc mơ màng, làm sao còn nhớ được gì.
Lệ Nam Thành thay đồ xong bước ra “Tôi đến thư phòng, cô mệt thì có thể ngủ một giấc, có việc gì thì tìm quản gia Lâm.”
Anh đi ngang qua Cố Tiểu Niệm.
Mặc đồ ở nhà, anh trông rất khác.
Áo len mỏng cổ chữ V màu xám đậm, bên dưới là quần thể thao trắng rộng rãi, trông thoải mái hơn nhiều, không còn cảm giác khó gần như trước.
Anh có dáng người như một người mẫu, vai rộng, eo thon, chân dài, dáng người còn đẹp hơn nhiều người mẫụ
Bất kỳ phong cách quần áo nào, anh cũng có thể dễ dàng mặc đẹp.
Cố Tiểu Niệm thầm cảm thán trong lòng, về ngoại hình mà nói, Lệ Nam Thành thực sự là một người đàn ông rất đẹp.
“Ừm.” Cô đáp một tiếng, nhìn vào chiếc giường duy nhất trong phòng, hỏi “Phòng này chỉ có một chiếc giường thôi sao?”
Lệ Nam Thành đã đi đến cửa, nghe thấy lời cô nói, bước chân dừng lại “Tất nhiên chỉ có một chiếc giường, có vấn đề gì sao?”
Tất nhiên là có vấn đề rồi
Cố Tiểu Niệm “…Anh không định nói với tôi là chúng ta phải ngủ chung một giường đó chứ?”
“Đúng vậy, ở đây chỉ có một chiếc giường.”
“Phòng ngủ này lớn như vậy, anh bảo người ta mang thêm một chiếc giường vào.”
Đùa gì vậy, cô chỉ đồng ý làm vợ danh nghĩa của anh ta, làm sao có thể ngủ chung giường được
Anh đột nhiên cười, đôi mắt phượng hơi nhướng lên, nụ cười mang vài phần tà mị “Sao vậy, cô lo lắng mình không kiềm chế được mà chiếm tiện nghi của tôi à?”
“Tôi chiếm tiện nghi của anh? Ha, làm sao có thể ”
“Vậy cô sợ cái gì?” Anh nhướng mày, “Tôi nói rồi, tôi không có hứng thú với loại phụ nữ như cô, cho dù cô có cởi hết quần áo đứng trước mặt tôi, tôi cũng sẽ không có chút hứng thú nào."
Là một người phụ nữ, bị anh châm chọc như vậy, Cố Tiểu Niệm không thể chịu đựng thêm được nữa.
Cô siết chặt tay, mặt đỏ bừng vì tức giận nói "Không có hứng thú? Vậy mà anh vẫn lên giường với tôi, đêm đó là tôi ép anh phải có phản ứng sao?"
Tên đàn ông chết tiệt này.
Nếu không phải do anh quá cay độc, cô cũng chẳng muốn nói như vậy.
Lệ Nam Thành không thay đổi sắc mặt, thản nhiên nói "Đêm đó tôi uống say nên mới không chọn lọc, trong tình trạng tỉnh táo, tôi tuyệt đối không chạm vào cô."
"Tóm lại, sau này tôi sẽ không bao giờ chạm vào cô nữa, cô cũng đừng ôm bất kỳ ảo tưởng gì."
Nói xong, anh quay người bước ra khỏi phòng ngủ.
Cố Tiểu Niệm đầy những lời muốn nói, nhưng lại bị nuốt ngược vào bụng một cách khó chịụ Tên đàn ông chết tiệt này thật sự là một kẻ tự phụ, nói cứ như cô rất muốn lên giường với anh ta vậy.
...