Chương 28
Ôn Tử Ngôn dừng lại, cười nói "Em nhìn nhầm rồi, người phụ nữ đó làm sao có thể là Tiểu Niệm. Vừa rồi nhìn cái cách đi đứng, chắc chắn là nhân vật quan trọng, làm sao Tiểu Niệm có thể quen được người như vậy."
Cố Ân Ân nghĩ ngợi một lúc, rồi đồng ý gật đầu, trên mặt hiện ra nụ cười nhẹ nhõm "Anh Tử Ngôn, anh nói đúng, người như vậy không phải ai cũng có thể tiếp xúc được, vừa rồi chắc em nhìn nhầm thôi."
Tuy nhiên, bóng dáng người phụ nữ đó thật sự rất giống Cố Tiểu Niệm, chiều cao cũng tương đương.
Nhưng đúng là, người quyền lực như thế, Cố Tiểu Niệm không có khả năng tiếp cận.
"Anh Tử Ngôn..." Cố Ân Ân khoác tay Ôn Tử Ngôn, cắn môi, vẻ mặt đầy lo lắng, "Anh nói xem, nếu chị biết chúng ta bên nhau, chị có giận không?"
Ôn Tử Ngôn im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng xoa đầu cô an ủi "Sao có thể, cô ấy không nhỏ nhen như vậy."
"Nhưng... Anh là bạn trai cũ của chị mà, chị sẽ thật sự không để bụng chứ?" Cố Ân Ân tựa đầu vào anh, giọng nói mềm mỏng "Em sợ chị giận lắm, nếu không được chị chúc phúc, em sẽ thấy áy náy vô cùng."
Ôn Tử Ngôn cười "Chúng ta đến với nhau sau khi anh đã chia tay cô ấy, em chẳng làm gì có lỗi với cô ấy cả. Nếu cô ấy thật sự tức giận, chỉ có thể nói cô ấy quá nhỏ nhen, người hay tính toán chi li như vậy, chúng ta cũng không cần phải bận tâm."
Cố Ân Ân dựa vào vai anh, trong mắt thoáng hiện lên chút đắc ý "Vâng, Ân Ân sẽ nghe lời anh Tử Ngôn."
Ôn Tử Ngôn cúi đầu hôn nhẹ lên tóc cô, ôm cô bước vào thang máy "Đi thôi, anh sẽ cùng em đi thăm bác trai."
Cố Tiểu Niệm...
Trong đầu anh hiện lên gương mặt xinh đẹp, trong sáng của cô, ánh mắt của Ôn Tử Ngôn chợt trở nên lạnh lẽo.
Anh từng yêu cô gái đó, nhưng cô đã phản bội anh.
...
Tại khu phòng VIP của bệnh viện, Cố Tiểu Niệm bị dọa bởi hàng dài vệ sĩ đứng dọc hành lang.
Cái cảnh này, thực sự quá mức phô trương.
Lần đầu tiên ra mắt người lớn, bảo cô không căng thẳng là không thể.
Hiện tại, lòng bàn tay cô đổ mồ hôi, tim đập rất nhanh, cả người đều trong trạng thái căng thẳng, cứ như sắp bước lên chiến trường vậy.
Nhận thấy sự căng thẳng của cô, Lệ Nam Thành vòng tay ôm lấy eo cô, kéo cô lại gần, cúi đầu nói nhỏ "Sợ à?"
Cơ thể Cố Tiểu Niệm khẽ run lên khi bị anh ôm eo.
Bàn tay anh nóng bỏng, dù cách một lớp vải, cô vẫn cảm nhận được hơi nóng đó.
Mặt cô bất giác đỏ lên, nhưng cô hiểu rằng sự thân mật này chỉ là để diễn kịch trước mặt người khác.
Cố gắng kiềm nén sự lúng túng, cô khẽ gật đầu "Ừ, có chút."
Nghe nói những bậc trưởng bối trong các gia đình danh giá đều rất khó tính, lại có tính cách kỳ quái.
Lệ Nam Thành cưới một người vợ bình thường như cô, ông nội anh sẽ không hài lòng chứ?
Lát nữa có lẽ cô sẽ bị "dằn mặt" cho mà xem.
Lệ Nam Thành cong môi cười nhẹ "Ông nội không đáng sợ như em nghĩ đâu, cứ yên tâm."
Cô cười khan, đùa giỡn "Lát nữa anh nhớ bảo vệ em nhé, em sợ ông nội anh sẽ trêu chọc em."
"Đương nhiên rồi, đó là trách nhiệm của anh, em là vợ anh, anh sẽ không để em bị bắt nạt."
Nghe anh nói từ "vợ" một cách tự nhiên như vậy, lòng Cố Tiểu Niệm hơi dao động.
Cảm giác... có chút kỳ lạ.
"Thiếu gia."
Khi đến cửa phòng, vệ sĩ cúi đầu chào cung kính, nhìn Cố Tiểu Niệm đứng bên cạnh anh, ngập ngừng không biết nên gọi thế nào.
Lệ Nam Thành nói "Đây là thiếu phu nhân."