⬅ Trước Tiếp ➡

Bây giờ thế này, rõ ràng là muốn người ta hiểu lầm mà.
Anh khẽ cười “Tôi đang tạo cơ hội cho em, không muốn lấy hợp đồng quảng cáo à?”
“Đương nhiên là muốn.”
“Vậy thì ngoan ngoãn giúp anh thắt cà vạt đi.”
Cô gái ngốc này, cô có biết rằng chỉ cần có liên quan đến anh thì sẽ nhận được bao nhiêu lợi ích không? Làm việc trong giới giải trí mà không biết điều như thế, chẳng trách đến giờ vẫn chưa nổi tiếng.
Phía sau, một nhóm người đều đang nhìn chăm chú.
Cố Tiểu Niệm cũng biết lúc này không thể làm mất mặt anh.
Cô nhón chân, kéo cà vạt của anh lại “Nếu thắt không đẹp thì đừng trách tôi.”
Nói xong, cô thành thạo thắt lại chiếc cà vạt lỏng lẻo của anh, trong ánh sáng mờ mờ, ngón tay cô nhiều lần chạm vào yết hầu của anh.
Khoảng cách giữa hai người quá gần, cô thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh phả lên trán mình.
Ấm áp, nhẹ nhàng.
Trán cô bắt đầu toát mồ hôi li ti.
Khứu giác cô tràn ngập mùi hương từ cơ thể anh.
Cô không dám ngẩng đầu, chỉ cảm nhận được ánh mắt cháy bỏng của anh đang nhìn chằm chằm vào cô từ trên cao.
Việc thắt cà vạt kéo dài đến mấy phút.
Khi hoàn thành, Cố Tiểu Niệm nhận thấy lòng bàn tay mình ướt đẫm mồ hôi.
Cô không hiểu tại sao mình lại căng thẳng như vậy.
Mỗi lần đối diện với Lệ Nam Thành, cô đều trở nên không tự nhiên, có cảm giác không biết đặt tay chân vào đâụ
Sau khi thắt xong, Lệ Nam Thành cúi xuống nhìn một chút, không biết có hài lòng không, nhưng anh không nói gì cả.
Anh chỉnh lại tay áo, bước ra ngoài với những bước chân dài.
Tổng giám đốc Trần cùng một nhóm người đứng dậy tiễn anh.
“Còn đứng đực ra đó làm gì, mau tiễn Lệ thiếu đi.”
Thấy chỉ có mỗi Cố Tiểu Niệm đứng ngẩn người, Trần Linh gần như tức điên lên.
Cô gái này quá ngốc nghếch
Được Lệ Nam Thành để mắt tới, cô ấy có biết điều đó có nghĩa là gì không?
Đây là giấc mơ của tất cả phụ nữ ở Nam Thành, điều mà người khác cầu cũng không được. Vậy mà cô ấy vẫn không biết nắm bắt cơ hội.
Khi đến cửa, Lệ Nam Thành bất ngờ quay đầu lại.
Ánh mắt anh trực tiếp rơi vào Cố Tiểu Niệm, giọng nói không mang chút cảm xúc nào “Cô Cố, có thể nể mặt cùng ăn trưa với tôi không?”
Cố Tiểu Niệm “Tôi...”
Chưa kịp nói hết câu, Trần Linh đã kéo cô đến trước mặt Lệ Nam Thành, gần như đẩy cô vào lòng anh “Tiểu Niệm à, em nhớ phải chăm sóc Lệ thiếu thật tốt. Gần đây chị chưa sắp xếp việc gì cho em, cứ thoải mái mà nghỉ ngơi, chơi bời. Quan trọng nhất là Lệ thiếu rất ưu ái em, em phải biết thể hiện cho tốt.”
Cố Tiểu Niệm cảm thấy vô cùng bất lực.
Bộ dạng của Trần Linh trông chẳng khác gì một mụ tú bà thời xưa, hận không thể lột trần cô ngay lập tức và đưa cô lên giường của Lệ Nam Thành.
...
Thế là, dưới ánh mắt dõi theo của mọi người, Cố Tiểu Niệm theo Lệ Nam Thành rời khỏi quán bar.
Liên Nhạc đang chờ bên ngoài.
Thấy hai người cùng bước ra, anh ngạc nhiên trong chốc lát, sau đó tiến lên “Thiếu gia, tôi đã sắp xếp gặp gỡ với phía bên kia rồi.”
Lệ Nam Thành gật đầu, quay sang nhìn Cố Tiểu Niệm “Cô đã ăn gì chưa?”
Cố Tiểu Niệm lắc đầụ
Anh không nói gì thêm, Liên Nhạc mở cửa xe, anh bước vào trong xe.
Cố Tiểu Niệm vẫn đứng yên tại chỗ.
Trong xe, Lệ Nam Thành nhíu mày “Còn đứng đó làm gì, mau vào đi.”
“À.” Cố Tiểu Niệm vốn không muốn đi cùng anh, nhưng chân cô như không nghe lời mà tự động bước tới.


⬅ Trước Tiếp ➡