⬅ Trước Tiếp ➡

Người đàn ông tự coi mình là trung tâm này, sao lại dễ nói chuyện như vậy?
“Tôi nấu gì anh cũng ăn sao?”
“Ừ.”
“Cháo trắng, cải bắp, đậu phụ cũng ăn?”
“Được.”
Anh ngước mắt lên, khóe môi khẽ nhếch, cười dịu dàng “Tôi không kén ăn, nuôi rất dễ, em có thể thử xem.”
Đôi mắt đen như màn đêm của anh ánh lên một lớp sáng nhẹ, đôi môi mỏng khẽ cười, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô.
Trái tim Cố Tiểu Niệm không kiểm soát được mà rung động nhanh chóng, gương mặt dần nóng lên.
Cô cúi đầu ho khẽ vài tiếng, bối rối cầm lấy ly nước trên bàn, cúi mắt không dám nhìn anh nữa.
Chết tiệt.
Ánh mắt của người đàn ông này thật quyến rũ.
Mỗi lần nhìn anh lâu một chút, nhịp tim của cô lại loạn nhịp, không còn kiểm soát được nữa.
Không khí dần trở nên đầy mùi vị mập mờ.
Khi Cố Tiểu Niệm đang tìm cách nói gì đó để phá vỡ sự im lặng này, nhân viên phục vụ mang đồ ăn lên.
Cô thở phào một hơi dài, cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiềụ
Suốt bữa ăn, Cố Tiểu Niệm chỉ chăm chú vào việc ăn, thi thoảng cảm nhận được ánh mắt khó đoán của Lệ Nam Thành từ phía đối diện, nhưng không dám nhìn lại.
Cô sợ trái tim mình lại bị loạn nhịp.
Cô không thích cái cảm giác bối rối và mất kiểm soát ấy.
May mắn thay, Lệ Nam Thành là người ít nói, suốt bữa ăn, hai người hầu như không nói chuyện với nhaụ
Cho đến khi ăn xong, anh tao nhã lau miệng, bất ngờ hỏi “Cua ngon không?”
“Hả.” Cố Tiểu Niệm ngẩn ra, nghĩ lại hương vị của cua, gật đầu, “Rất ngon.”
Hương vị tuyệt vời, vừa rồi cô đã ăn rất nhiềụ
Lệ Nam Thành khẽ nhếch môi, không nói gì thêm.
Cố Tiểu Niệm thấy anh hơi kỳ lạ, sao tự dưng lại hỏi chuyện này?
Cốc cốc cốc.
Bên ngoài có người gõ cửa.
“Mời vào.”
Sau khi được phép, nhân viên phục vụ bước vào.
“Ông Lệ, đây là phần của của ông gọi thêm, đã được gói lại.” Nhân viên đưa một hộp thức ăn rất đẹp lên bàn.
Lệ Nam Thành lấy thẻ ra đưa cho nhân viên, cúi đầu nhìn Cố Tiểu Niệm đang ngơ ngác “Ăn xong chưa?”
Cô gật đầụ
“Vậy đi thôi.” Anh nói xong, cầm lấy hộp thức ăn trên bàn rồi quay người bước ra ngoài.
Cố Tiểu Niệm đứng dậy đi theo anh, mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn hộp cua anh đang cầm, nghĩ đến hương vị thơm ngon của nó, cô không kìm được mà nuốt nước bọt.
Đây chắc chắn là món cua ngon nhất cô từng ăn trong đời.
Vừa nãy phần cua cũng không nhỏ, nhưng vì có Lệ Nam Thành ngồi đó, cô không dám ăn nhiều, giờ vẫn thấy thèm thuồng.
...
Cho đến khi lên xe, Cố Tiểu Niệm vẫn nhìn chằm chằm vào hộp cua trong tay anh.
Lệ Nam Thành đột nhiên quay đầu lại, nhìn thấy rõ biểu cảm thèm thuồng trên gương mặt cô.
Trong lòng anh cảm thấy buồn cười, người phụ nữ này giống như một con mèo ham ăn.
Mỗi lần đi ăn với An Nhi, cô ấy đều ăn rất ít, chỉ vài miếng là nói no, khiến anh cũng mất cả hứng ăn.
Cô thì chẳng bận tâm đến hình tượng chút nào.
Vừa rồi lúc ăn cơm, anh đã nhận ra cô rất thích ăn cua, nên đặc biệt nhờ người gói một phần mang về.
Bây giờ nhìn cô giống như một con mèo tham ăn, anh biết mình đã không gói nhầm.
“Cầm lấy.” Anh đưa hộp thức ăn qua.
Anh thực sự không chịu nổi ánh mắt của cô nữa.
Nếu không đưa cho cô, cô sẽ nhìn chằm chằm anh suốt đoạn đường còn lại.
Cố Tiểu Niệm chớp chớp mắt, tưởng rằng đại thiếu gia muốn cô cầm hộp giúp, liền ngoan ngoãn đưa tay nhận lấy.


⬅ Trước Tiếp ➡