Chương 47
Giúp việc nhanh chóng chuẩn bị, chỉ vài phút sau đã mang bữa tối lên, đặt trên một bàn nhỏ bên giường rồi rời đi.
"Có cảm thấy chỗ nào không thoải mái không?" Lệ Nam Thành tuy hỏi han quan tâm, nhưng giọng điệu vẫn lạnh lùng, không hề lộ ra chút tình cảm nào.
Cố Tiểu Niệm nhớ ra mình đã bị ngất trong lúc ngâm nước nóng.
Cô cảm thấy có chút xấu hổ, nhìn anh, mặt lại đỏ lên "Cũng không có chỗ nào khó chịu, chỉ là cảm thấy cơ thể hơi yếụ"
"Ngâm suối nước nóng mà bụng rỗng rất dễ bị ngất, Em ngâm quá lâu, dẫn đến mất sức, ăn chút gì đó rồi ngủ một giấc sẽ hồi phục lại thôi." Giọng anh vẫn không chút ấm áp.
Cô không dám nhìn anh, giọng cũng khẽ khàng "Tôi biết không nên ngâm quá lâu, nhưng không hiểu sao tôi lại ngủ quên mất."
Anh không nói thêm gì, cúi người đỡ cô dậy từ trên giường.
Khi anh cúi xuống, một mùi hương nhè nhẹ thanh khiết phảng phất quanh cô, dễ chịu vô cùng.
Trong lúc đỡ cô dậy, môi anh vô tình chạm vào trán cô.
Dù chỉ là một thoáng như chuồn chuồn lướt nước, nhưng nơi anh chạm vào vẫn còn lưu lại cảm giác mềm mại và ấm áp.
Cố Tiểu Niệm lập tức cảm thấy mặt nóng ran, cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào anh.
Lệ Nam Thành đỡ cô dậy, đưa cho cô một bát cháo hải sản "Lần sau đừng ngâm suối khi chưa ăn no. Nếu tôi về muộn, em có thể ăn trước, không cần đợi."
"Á." Cô đỏ mặt nhận lấy bát từ tay anh, nhưng tay lại yếu ớt, suýt chút nữa làm rơi bát.
May mà Lệ Nam Thành nhanh tay đỡ lại.
Anh cau mày, nhìn cô.
Cố Tiểu Niệm chớp mắt ngây thơ "Tôi không cố ý."
Ngâm suối khi đói bụng khiến cô giờ vẫn chưa hồi phục sức lực.
Anh nhìn cô một lúc, sau đó khuấy cháo trong bát rồi không cảm xúc múc một muỗng đưa lên trước miệng cô "Há miệng, ăn đi."
Anh đút cho mình sao?
Cố Tiểu Niệm có chút bất ngờ, kinh ngạc nhìn anh.
Lệ Nam Thành có thể dịu dàng chu đáo như vậy thật khiến cô không ngờ tới.
Một người từ nhỏ đã sống trong nhung lụa như anh, chắc hẳn chưa từng chăm sóc ai bao giờ.
Thực ra, ngay cả Lệ Nam Thành cũng ngạc nhiên.
Anh hoàn toàn có thể để giúp việc chăm sóc cô, tại sao lại tự mình làm những việc này?
Cố Tiểu Niệm tròn mắt nhìn anh, anh cũng cau mày nhìn cô.
"Tôi tự ăn được mà." Cô cố gắng cầm lấy muỗng.
Để anh đút cho mình, cô cảm thấy hơi đáng sợ.
"Đừng động đậy, ngồi yên đấy." Anh gạt tay cô ra, không nói thêm gì, trực tiếp nhét muỗng cháo vào miệng cô.
Cố Tiểu Niệm bị sặc, ho khan dữ dội "Khụ khụ khụ."
Cô quyết định rút lại lời khen vừa rồi.
Dịu dàng, chu đáo cái gì chứ
Dù anh là đại thiếu gia đã chịu khó chăm sóc cô, nhưng cái cách này thô bạo quá
Khi anh đưa muỗng cháo thứ hai tới, anh lại định dùng chiêu cũ để ép cô há miệng.
Để tránh bị đối xử thô bạo thêm lần nữa, Cố Tiểu Niệm vội vàng phối hợp há miệng, sợ rằng anh sẽ lại mạnh tay…
hết chương
Xưng hô của nv nam, nữ 9
Khi không có người n9, nu9 sẽ xưng "tôi em" và "Anh tôi" khi có người ngoài sẽ xưng "anh em"
Sau khi đút xong cho cô, Lệ Nam Thành nhìn thấy phần ăn đã bị tiêu diệt một nửa, lại thấy gương mặt Cố Tiểu Niệm giờ đã hồng hào hơn, trên mặt anh lộ ra vẻ hài lòng.
Anh bảo người giúp việc vào dọn dẹp chỗ bát đĩa còn lại, rồi đứng dậy nói “Tối nay tôi sẽ không về nhà, sẽ ở lại đây.”
Cố Tiểu Niệm cảm thấy có chút lo lắng, hỏi anh “Vậy anh sẽ ngủ ở đâu?”