Chương 58
Ôn Tử Ngôn không nói đồng ý hay từ chối, chỉ nhạt nhẽo đáp “Bây giờ chưa phải lúc, sau này hẵng nói.”
Thấy phản ứng của anh, Đường An Ni hơi băn khoăn.
Ôn Tử Ngôn dường như không mấy mặn mà với người bạn gái mới của mình, nhắc đến cô ta cũng rất hờ hững.
Anh ta rõ ràng không muốn nhắc đến người phụ nữ đó, nên Đường An Ni cũng không hỏi thêm.
Cô lên xe, chuyển đề tài “Đi thôi, đừng để đạo diễn đợi lâu quá.”
...
Lan Đình Các.
Một câu lạc bộ cao cấp với phong cách trang trí cổ điển.
Vừa bước vào phòng, Cố Tiểu Niệm lập tức nhìn thấy Lệ Nam Thành.
Ánh sáng trong phòng không mấy rực rỡ, nhưng anh như thể tự tỏa sáng, thu hút mọi ánh nhìn.
Anh ngả người trên ghế, nửa nhắm mắt, ánh đèn chiếu lên khuôn mặt đẹp đẽ của anh, đổ bóng lên những đường nét như tạc, tạo ra một vẻ bất cần lãng tử.
hết chương
Cố Tiểu Niệm vừa bước vào phòng, tất cả mọi người dường như đều bất ngờ, từng ánh mắt ngạc nhiên đổ dồn về phía cô.
Ai cũng biết rõ chứng bệnh kỳ lạ của Lệ Nam Thành – quanh anh chưa bao giờ có bóng dáng phụ nữ.
Thế nhưng, lúc này, trợ lý của anh lại đưa một người phụ nữ đến.
Mọi người không ai biết Cố Tiểu Niệm là ai, không rõ thân phận của cô, nên vẫn đang lưỡng lự không biết nên đối xử thế nào với cô. Đúng lúc đó, họ thấy Liên Nhạc bước tới, đẩy ghế bên cạnh Lệ Nam Thành ra.
Ánh mắt của mọi người trở nên đầy ý vị sâu xa khi nhìn lại Cố Tiểu Niệm.
Ngồi cạnh Lệ Nam Thành? Người phụ nữ này quả thật không đơn giản.
Dưới những ánh mắt đầy ẩn ý đó, Cố Tiểu Niệm bước tới và ngồi xuống. Vừa ngồi yên vị, Lệ Nam Thành đã quay đầu hỏi cô “Đói chưa?”
Giọng anh rất nhạt, không hề có chút cảm xúc quan tâm.
Nghe như chỉ là một câu hỏi bâng quơ.
Nhưng chỉ một câu hỏi bâng quơ này thôi cũng đủ khiến mọi người trong phòng ngạc nhiên không ít.
Cố Tiểu Niệm đúng là có chút đói, nhưng nhìn vào bàn tiệc vẫn còn mấy bộ bát đũa để trống, cô biết vẫn còn người chưa đến.
Trong tình huống này, dù có đói, cô cũng phải nói là không đói.
Cô lắc đầu “Không đói lắm.”
Lệ Nam Thành cũng không buồn phân biệt thật giả, cô nói không đói, anh chỉ gật đầu đáp “Vậy chờ một lát.”
“Được.” Cố Tiểu Niệm có chút khát, nhìn thấy trước mặt có một ly nước trái cây, liền cầm lên uống hai ngụm.
Chỉ còn nửa ly nước trái cây, cô uống hai ngụm đã hết sạch.
Uống xong, cô cảm thấy người đàn ông bên cạnh đang nhìn mình bằng ánh mắt kỳ quái.
Cố Tiểu Niệm mím môi, quay đầu nhìn thẳng vào anh, chớp mắt hỏi “Ơ, sao vậy?”
Lệ Nam Thành không biểu cảm nói “Ly nước đó là của tôi.”
Hả???
Cô ngẩn người, cúi xuống nhìn cái ly trống không, mặt cô lập tức đỏ bừng.
Ly nước đó là của anh sao?
Lúc này cô mới nhận ra, ly của người khác đều còn đầy nước trái cây, chỉ riêng ly cô vừa uống chỉ còn nửa.
Nói cách khác, cô vừa gián tiếp hôn Lệ Nam Thành?
Khi mọi người đang chờ đợi Lệ Nam Thành nổi giận, thì lại nghe thấy anh gọi phục vụ “Thêm nước trái cây cho cô ấy.”
“……” Tất cả đều ngạc nhiên đến sững sờ.
Người phụ nữ này đã uống chung ly với Lệ Nam Thành mà anh lại không tức giận?
Thế này thì chẳng hợp lý chút nào
Lệ Nam Thành chẳng phải có bệnh chán ghét phụ nữ sao?
Người phụ nữ này rốt cuộc là ai mà lại có thể thân mật với Lệ Nam Thành đến mức dùng chung một ly như thế?
Phục vụ nhanh chóng rót đầy một ly nước cam khác.