⬅ Trước Tiếp ➡

Nghĩ đến đây, trái tim cô đập càng mạnh hơn, từng nhịp đập vang rền trong lồng ngực.
Mặt cô cũng bắt đầu nóng lên, như thể có hơi nóng tỏa ra từ khắp người.
Cô vội cúi đầu, che miệng ho khẽ hai tiếng để che giấu cảm xúc bất thường.
Trời ơi
Dạo này cô bị làm sao thế?
Sao cứ mỗi lần gặp Lệ Nam Thành, cô lại đỏ mặt, tim đập thình thịch như thiếu nữ mới biết yêụ
Trước đây cô còn chê cười mấy cô gái mê trai đẹp đến chảy nước miếng, bây giờ chính cô lại không khác gì bọn họ.
"À, ra vậy, vậy... cảm ơn anh."
"Không cần khách sáo với tôi, dù sao chúng ta cũng là vợ chồng, đây là những việc mà một người chồng nên làm." Anh ngước lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô, đôi mắt sáng ngời, khóe môi khẽ nhếch lên, như thể đã nhìn thấu suy nghĩ của cô.
Cảm nhận được ánh nhìn của anh, Cố Tiểu Niệm tự nhiên cảm thấy căng thẳng.
Lệ Tiểu Thiên vẫn đang nằm trên giường, cửa phòng chưa đóng, rõ ràng không phải hoàn cảnh riêng tư gì, nhưng cô cũng chẳng hiểu tại sao mình lại căng thẳng như vậy.
May mắn thay, quản gia Lâm xuất hiện kịp thời.
"Thiếu gia, thuốc của tiểu thiếu gia đã chuẩn bị xong." Quản gia Lâm bước vào, mang theo một chiếc hộp nhỏ và một ly nước.
Ông đặt hộp thuốc lên tủ đầu giường, mở ra, lấy ra một gói thuốc và một ống tiêm.
Thấy ống tiêm, Cố Tiểu Niệm ngạc nhiên "Không phải uống thuốc thôi sao? Sao lại còn phải tiêm nữa?"
Lệ Nam Thành giải thích "Thuốc bao gồm cả tiêm, ngày tiêm hai lần."
Cố Tiểu Niệm vốn rất sợ tiêm, chỉ cần tiêm một lần khi ốm cũng đã khiến cô khó chịụ
Nghĩ đến việc Lệ Tiểu Thiên phải chịu đau mỗi ngày, cô thấy thương cậu bé vô cùng.
"Có nhất thiết phải tiêm không?" Tiêm liên tục như vậy, chắc mông thằng bé sẽ bị đâm nát mất.
"Ừ." Lệ Nam Thành cúi xuống nhìn con trai vẫn đang ngủ say, trong ánh mắt thoáng hiện sự xót xa. Anh vuốt ve đầu cậu bé "Nếu bệnh tình có tiến triển, sau này sẽ không cần phải tiêm hàng ngày nữa."
Đáng tiếc, bệnh của Lệ Tiểu Thiên luôn tái phát, dù có chút chuyển biến tốt, nhưng rất khó duy trì ổn định.
Cố Tiểu Niệm do dự mãi, cuối cùng vẫn không kìm được "Thiên Thiên... rốt cuộc mắc bệnh gì vậy?"
Nghe như bệnh rất nghiêm trọng.
Nhưng nhìn thằng bé, ngoài sắc mặt hơi kém một chút, các mặt khác đều không có vấn đề gì.
Cố Tiểu Niệm không chắc mình có đang hỏi điều không nên hỏi hay không.
Bởi vì ngay khi cô vừa hỏi xong, sắc mặt Lệ Nam Thành đã thay đổi.
Ánh mắt anh lập tức trở nên lạnh lùng, biểu cảm trên khuôn mặt cũng băng giá, cả người anh đột nhiên toát ra vẻ lạnh lẽo.
Lạnh đến mức khiến cô thấy rùng mình.
Trước khi anh kịp lên tiếng, cô vội bổ sung "Nếu không tiện nói, cứ coi như tôi chưa hỏi gì."
Một lúc saụ
Anh bình thản đáp "Cũng không có gì là không tiện, chờ khi có cơ hội thích hợp, tôi sẽ nói cho em."
Có lẽ anh nhận ra cô đang sợ hãi, nên không khí lạnh lẽo quanh anh dần tan biến, anh trở lại trạng thái bình thường, không còn lạnh như lúc nãy nữa.
Nói vậy thì rõ ràng là không tiện.
Cố Tiểu Niệm cắn môi, cảm thấy mình đã làm một việc ngu ngốc.
Chỉ vì Lệ Nam Thành đối xử tốt hơn với cô một chút, cô liền quên mất bản thân là ai.
Dù là anh hay Lệ Tiểu Thiên, họ đều chỉ là những người sẽ thoáng qua cuộc đời cô, nhiệm vụ chính của cô chỉ là ở lại bên cạnh Lệ Tiểu Thiên trong một năm này.
Chỉ vậy mà thôi.
Những chuyện khác, không phải việc cô cần bận tâm.


⬅ Trước Tiếp ➡