Chương 87
Cô hít một hơi thật sâu, giọng nghẹn lại "Mẹ không khóc, con dũng cảm thế này, mẹ sao có thể khóc được."
Lệ Tiểu Thiên cọ nhẹ lên má cô, rồi nũng nịu đề nghị "Mẹ ơi, tối nay ngủ với con được không? Con sợ lắm khi ngủ một mình."
"Được, mẹ sẽ ngủ với con."
Nghe mẹ đồng ý, mắt Lệ Tiểu Thiên sáng rực lên, cậu bé vô cùng phấn khích.
Cậu ôm cổ mẹ, khoe khoang với Lệ Nam Thành "Bố, tối nay mẹ là của con rồi, bố không được giành với con."
Nhìn cảnh mẹ con ôm nhau, trong mắt Lệ Nam Thành lóe lên sự dịu dàng.
Anh nhìn Cố Tiểu Niệm với ánh mắt sâu thẳm, khóe môi cong lên "Ừ, bố không giành với con đâu, tối nay tạm để mẹ con cho con một đêm."
Ý tứ của anh rất rõ ràng, những lần khác, Cố Tiểu Niệm vẫn sẽ ngủ cùng anh.
Cố Tiểu Niệm cũng hiểu được ý ngầm của anh, mặt cô đỏ bừng, không kìm được mà lườm anh một cái.
Anh nói gì vậy chứ
Tại sao lại nói những lời mờ ám như thế?
Cô tự nghĩ mình đã lườm rất dữ dội, nhưng trong mắt Lệ Nam Thành, ánh mắt đó chỉ như đang làm nũng.
Đôi mắt lấp lánh nước, mang theo chút oán trách, đôi môi đỏ hồng hơi cong lên, làn da trắng mịn, mềm mại như có thể nặn ra nước...
Đôi mắt anh nheo lại, ánh nhìn trở nên u ám hơn.
Anh nhớ lại ngày hôm đó, khi bước vào suối nước nóng, cô chỉ mặc một bộ đồ bơi.
Mặc dù bộ đồ bơi đó không hở hang, nhưng so với những phụ nữ mặc bikini với thân hình bốc lửa, bộ đồ ấy lại càng quyến rũ hơn.
Chỉ nghĩ đến thôi mà cổ họng anh đã khô rát.
Chết tiệt.
Có phải vì đã lâu rồi anh không gần gũi phụ nữ, nên thời gian gần đây anh mới trở nên khao khát như vậy không?
Chỉ cần nhớ đến một vài hình ảnh cũng khiến anh nổi hứng.
Sắc mặt anh đột ngột tối sầm lại, anh quay người, bước nhanh ra ngoài "Quản gia Lâm, trông chừng để thằng bé uống thuốc."
Mãi cho đến khi bóng dáng anh biến mất, Cố Tiểu Niệm vẫn còn ngơ ngác.
Lệ Nam Thành bị làm sao thế?
Vừa rồi anh vẫn ổn mà, sao đột nhiên lại nổi giận?
Cô nghĩ kỹ lại, rõ ràng cô chẳng làm gì khiến anh bực mình cả. Vừa mới đây anh còn rất tốt, nhưng chỉ trong nháy mắt đã thay đổi. Tính khí của anh thật quá thất thường.
Cô quay sang hỏi Lệ Tiểu Thiên "Thiên Thiên, bố con làm sao thế? Ai đã chọc giận bố à?"
Lệ Tiểu Thiên cũng ngây ra, lắc đầu, rồi nắm lấy tay cô, gương mặt nhỏ nhắn, xinh xắn hiện lên vẻ nghiêm túc, giọng non nớt nói "Mẹ ơi, con nói cho mẹ biết nhé, bố bị dở hơi đấy, chúng ta đừng quan tâm đến bố, chờ bố dở hơi xong sẽ hết thôi."
Phụt, dở hơi?
Cố Tiểu Niệm suýt bật cười thành tiếng.
Đúng là con trai ruột, cách nó miêu tả ba nó thật chính xác.
Ừ, không sai, cô cũng cảm thấy Lệ Nam Thành chắc chắn là đang dở hơi rồi.
"Cục cưng à, trước mắt chúng ta đừng quan tâm đến bố con nữa, con uống thuốc xong, tiêm xong, rồi mẹ sẽ nướng cánh gà cho con."
"Mẹ, con muốn ăn bố cái cánh gà."
"Không vấn đề gì, con còn muốn ăn gì nữa không?"
"Ưm, con muốn thêm một cái đùi gà nữa, được không mẹ?"
"Tất nhiên là được."
Quản gia Lâm đứng bên cạnh, định nhắc nhở Cố Tiểu Niệm rằng cậu chủ nhỏ không nên ăn quá nhiều vào buổi tối, nhưng nghĩ lại, ông lại thôi.
Thôi vậy, cậu chủ nhỏ ít khi nào ăn ngon miệng như hôm nay, thỉnh thoảng ăn nhiều một chút cũng không sao.
...
Sau khi Lệ Tiểu Thiên uống xong thuốc, Cố Tiểu Niệm xuống bếp chuẩn bị nướng cánh gà cho cậu bé.