⬅ Trước Tiếp ➡
Chủ tịch Vương trở lại, nhìn chằm chằm cô với nụ cười u ám.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Khanh trắng bệch cúi đầu cầm điện thoại, lập tức gửi một tin nhắn: Anh Lục, tôi thật sự có khó, giang hồ cấp cứu!
Gần như ba giây, trả lời rất nhanh: Bác sĩ Vân tôi quen biết rất hướng nội, chưa bao giờ xã giao uống rượu chỉ biết photoshop, tôi nghi ngờ cô là giả.
“......”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Khanh suýt nữa tức giận thành than đen.
Đồ xấu bụng, cũng bởi vì lời nói dối trắng trợn của cô, P vài bức ảnh, đến mức đó?!
Trong lòng gần như là tuyệt vọng, Vân Khanh vứt điện thoại, đầu ngón tay có chút lạnh run, chủ tịch Vương đã vòng qua ghế cô, “Công tử Lục, nhân vật lớn như vậy, cô đừng ảo tưởng. Hơn nữa đàn ông vẫn phải nhìn phần cứng, anh trai đảm bảo em sảng khoái!”
Khóe mắt chủ tịch Vương đỏ ngầu, chợt đè cô xuống bàn, kéo vài cái, quần áo trên người Vân Khanh vốn mỏng, xé một chút liền rách.
“Ông cút ra!” Cô lạnh lùng giãy dụa.
Chủ tịch Vương đè cô, nhanh nhẹn sốt ruột cởi quần dài ra, “Ngoan ngoãn, đừng cố đấm ăn xôi nữa, mở chân ra.”
“Tôi cảnh cáo ông đừng chạm vào tôi.....đừng!! Đừng....!”
1: Sớm đã âm thầm tạo ra hạt ngọc trong bụng với anh ấy
Rầm --!
Nặng nề mà vang dội, cánh cửa phòng bị đá văng ra, đôi mắt đẫm lệ của Vân Khanh sáng lên, người đàn ông trên người cũng cứng đờ.
Giây kế tiếp, cũng không ai thấy rõ, chỉ thoáng thấy một quái vật khổng lồ màu đen hung hãn nhào tới.
“Ah.....ah!” Tay chủ tịch Vương bị răng chó cắn, ngay sau đó là bụng, cả người ngã nhào xuống đất.
Vân Khanh trượt xuống bàn, mới nhìn rõ đó là một con chó lớn, long màu đen, tứ chi cường tráng, cô khép chặt quần áo chạy thật nhanh ra ngoài.
Một thanh niên đứng ở cửa phòng, trông giống như trợ lý, hỏi người đàn ông bên cạnh, “Chủ tịch Lục, Bát ca rất hưng phấn.”
“Theo nó.” Giọng nói trầm thấp mà lạnh lùng không đếm xỉa tới.
Vân Khanh đụng phải lồng ngực tường đồng vách sắt của người đàn ông, hơi thở ấm áp, cô chợt ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch hơi run.
Thân hình cao lớn khác thường trước mặt, trong ánh sáng hoàn toàn bao phủ cô, khoảnh khắc đó, không hiểu sao có một cảm giác an toàn mạnh mẽ rơi vào trái tim.
Cô lau nước mắt, đôi môi khẽ mấp máy, “Cảm ơn anh Lục....”
Ánh mắt người đàn ông lướt qua bộ ngực không che khuất của cô, bàn tay to nhẹ nhàng ôm eo cô, hơi kéo cô vào trong lòng, che lại phong cảnh lộn xộn kia, lúc Vân Khanh giật mình anh đã đè thấp giọng tiến tới thì thầm bên tai cô, “Cô nói xem, tôi và cô âm thầm tạo ra hạt ngọc trong bụng bao lâu rồi?”
“.....” Sắc mặt Vân Khanh vốn đã trắng bệch, liền lập tức đỏ mặt.   
Sao anh biết cô nói những lời này?
Đôi mắt đen láy tựa như biển của người đàn ông nhìn cô, thấy cô cắn chặt đôi môi hồng muốn xoay người.
Một chiếc áo vest mang theo hơi thở mạnh mẽ rơi trên vai cô.
Bàn tay lớn nhét vào, động tác dịu dàng.
Hai cánh tay anh đều đặt lên vai cô, giống như một cái ôm, có vẻ thân vật, mùi nam nhân mãnh liệt, khiến tim cô đập nhanh không thể giải thích được, cơ thể cũng hơi run rẩy, giống như nhiệt độ trên quần áo cơ thấm vào trong máu.
Tiếng kêu giống như giết heo trong ghế lô càng ngày càng thảm, Vân Khanh có chút sợ, nhưng nhìn khuôn mặt tuấn tú u ám của người đàn ông, thầm nghĩ nhân vật như anh, biết có chừng có mực.
Đi qua hành lang, anh hút thuốc, Vân Khanh cúi đầu đi theo phía sau anh.
“Anh hai! Đi làm gì mà lâu như vậy?”
Vân Khanh nhìn hai người đàn ông đi tới trước mặt, ăn mặc không tầm thường, ngũ quan tuấn tú giống nhau.
Chắc là bạn Mặc Lục Trầm, cô lùi lại một bước, giữ khoảng cách thích hợp với anh, khẽ gật đầu với hai anh em.
Thẩm Thanh Diệp có chút kinh ngạc, quan sát người phụ nữ xinh đẹp này, nhướng mày nhìn về phía người đàn ông, “Anh hai, đã nói chờ ván bài sau.”
“Còn đánh bài gì chứ?” Thẩm Thanh Dư lại là nhận ra Vân Khanh, cười nói với ý tứ sâu xa.
Lục Mặc Trầm phủ tàn thuốc, lông mi dài và mảnh của người đàn ông, che đáy mắt lạnh thấu xương kia, nhíu mày mở miệng: “Thanh Diệp, ghế lô 02, có một tên cặn bã, cậu đi nói vài câu luật pháp thông thường với ông ta, để ông ta ngậm chặt miệng lại.”
Thẩm Thanh Diệp sửng sốt, “Được.”
“Vậy anh hai, em thì sao? Bảo bảo cũng là luật sư!”
Người đàn ông hút thuốc, “Châu Phi gần đây thiếu luật sư đấy?”
Thẩm Thanh Dự: “.....”
Không thể thân mật một chút với anh mà! Không phải lần trước đưa người phụ nữ này lên giường anh sao. Bây giờ xem ra, cũng không đưa sai!
Vân Khanh giả vờ làm dáng vẻ không nghe hiểu, nhịn cười, liếc nhìn cửa khách sạn, đang muốn nói lời từ biệt, đột nhiên một cơn gió ập tới phía sau.
Làm cô ngã nhào xuống đất.
⬅ Trước Tiếp ➡