Con dế
Người ta thường nói trước khi chết, tất cả mọi chuyện xảy ra ở đời này sẽ lướt qua trước mắt như đèn kéo quân.
Trước khi chết, Du Yên nhìn thấy gì?
Giống như một cuốn tự họa thật dài trải ra trước mắt nàng.
Phụ mẫu đã mất sớm, ca ca thương yêu nàng, Doãn Ngô, còn có Liễu Uẩn Chi, Kỳ Hạ Dao, Dương Ngọc Kha..
Cuối cùng nàng nhìn thấy hài tử bé bỏng của mình.
Đứa con vẫn còn ở trong bụng nàng chưa được sinh ra.
Tầm mắt dần dần bị nhòe đi bởi những giọt nước mắt, nàng không nhìn thấy gì nữa.
Những người yêu nàng đã chết hết, nàng cũng không có lý do gì để tiếp tục sống tạm bợ những ngày sau này nữa.
Nàng nhắm hai mắt lại.
Một giây trước khi mất đi ý thức, nàng nghĩ đến, không biết Mạnh Bà có đang chờ nàng bên cầu Nại Hà để đưa canh cho nàng uống giống như lời hắn nói hay không.
Khi Du Yên mở mắt ra thì nhìn đình giường trước mặt đến xuất thần, trong não rỗng tuếch. Đột nhiên, đầu nàng đau buốt như muốn nứt ra, nàng ôm lấy đầu mình đau đớn nức nở, chỉ một lát sau lại lâm vào mê man.
Mặt trời ngả về Tây.
Cửa phòng bị đẩy mạnh ra, Du Hoằng Nghĩa mệt mỏi phong trần bước vào. Hắn lập tức vén vạt áo ngồi vào bàn tròn, ngửa đầu uống ừng ực một hơi cạn sạch ly trà trên bàn, nước từ khóe miệng của hắn chảy về phía cổ.
Du Yên đã tỉnh lại nhưng vẫn chỉ sững sờ chăm chú nhìn hắn.
Du Hoằng Nghĩa thấy ánh mắt kỳ lạ của muội muội nhìn mình, không khỏi lo lắng: "Làm sao thế? Cơ thể không khỏe à? Nghe Doãn Ngô nói cả ngày hôm nay muội không bước ra khỏi phòng."
Đột nhiên nước mắt Du Yên trào ra, nàng vốn chỉ là yên lặng chảy nước mắt, sau đó lại khóc ầm lên.
Du Hoằng Nghĩa luống cuống, tay chân hắn vụng về lau nước mắt cho nàng, miệng dỗ dành: "Kẻ nào chọc giận muội? Ca ca thay muội dạy dỗ hắn."
Du Yên rầu rĩ khóc huhu trong ngực ca ca mình, gắng sức mà ôm huynh ấy, giống như chỉ có như thế nàng mới cảm nhận được rằng ca ca mình còn sống. Cuối cùng nàng cũng chấp nhận chuyện mình sống lại là thật, nàng đã quay về, ca ca cũng quay về, Doãn Ngô cũng vậy.
Doãn Ngô ở ngoài cửa nghe thấy tiếng động sốt ruột chạy vào muốn xem đã có chuyện gì xảy ra, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì sững sờ tại chỗ.
Nguyên nhân rất đơn giản, đã lâu lắm rồi Du Yên không khóc, chứ đừng nói khóc đến mức khổ sở tột cùng như vậy.
Ở trong trại, nàng là "đại ma vương", chưa bao giờ bị ai bắt nạt, sao lại có thể khóc thành mít ướt như thế này.
Du Hoằng Nghĩa vừa dỗ nàng vừa nhướng mắt nhìn Doãn Ngô, im lặng nói bằng khẩu hình miệng, hỏi hắn có chuyện gì thế này?
Doãn Ngô nhún nhún vai thể hiện mình không biết gì cả.
Du Hoằng Nghĩa và Doãn Ngô đi rồi Du Yên mới bắt đầu suy xét về tình cảnh hiện tại của mình ..
Chết đi sống lại.
Nàng xác định nàng đã chết rồi, chính tay nàng cắm chủy thủ vào trái tim nên không có khả năng sống sót.
Nhưng sau khi nàng chết lại không gặp cầu Nại Hà, cũng không nhìn thấy Mạnh Bà, càng không uống bát canh kia.