⬅ Trước Tiếp ➡
Du Yên chắp tay sau lưng nhìn theo hình bóng hắn, không hiểu sao trong lòng nàng dâng lên gợn sóng. Đời này hắn thích cười hơn, kiếp trước lúc ở Du trại hắn rất ít khi cười. Ký ức về việc hắn cười rất hiếm, sâu sắc nhất chính là nụ cười vào ngày nàng đồng ý thả hắn đi.
Du Yên, kiếp trước ngươi thật sự nợ hắn nhiều lắm. Khi hắn ở Du trại, nàng trêu chọc hắn không vui khắp nơi, hắn dịu dàng, thuần khiết, không muốn so đo nhiều với nàng. Đến Liễu trạch, trái lại còn tự mình kết liễu, mang cả hài tử của hắn đi theo. Ngươi đối với hắn thật sự quá tệ.
Nghĩ nghĩ, nàng có chút muốn khóc.
Đột nhiên bị người ôm vai, tiếng hít thở thô ráp quen thuộc vang lên bên tai, nàng lập tức ngừng cảm xúc muốn khóc, khuôn mặt tươi cười quay đầu lại nhìn ca ca mình.
"Còn nói không thích người ta, nhìn thấy bóng lưng hắn mà muội cũng có thể chảy nước miếng." Du Hoằng Nghĩa trêu chọc.
"Cái rắm ấy." Du Yên phản bác, chảy nước miếng cái gì, còn mém chút nước chảy nước mắt ấy.
"Con mẹ nó, làm sao miệng muội đầy lời tục tĩu vậy, rốt cuộc là học ai thế?" Du Hoằng Nghĩa kéo tóc nàng chất vấn.
"Con mẹ nó, học của huynh đó, buông lão nương ra." Du Yên cũng tóm lấy tóc mai Du Hoằng Nghĩa mắng.
Hai người cười haha quậy thành một đám.
"Đi, ca đưa muội đi dạo chợ nào." Du Hoằng Nghĩa vừa đau vừa tiếc vuốt vuốt tóc của mình.
"Được đó." Du Yên lập tức đồng ý, vừa đúng lúc nàng đang chán không có việc gì làm.
Du Yên lại kéo thêm Tiểu Thúy, nhiều người để tiện xách đồ mình mua.
Ba người đi trên đường, cách một con đường hẹp quanh co, hai bên cây cối mọc thành từng bụi, vầng tà dương ung dung dừng lại giữa sườn núi, tỏa ánh nắng hoàng hôn xuống một vùng, thật sự yên bình thoải mái.
Du Yên đang nói chuyện với Tiểu Thúy, trong đám cây cối bên cạnh truyền đến âm thanh loạt xoạt, Du Yên ngậm miệng, Tiểu Thúy nhìn thấy ánh mắt nàng, cũng khép miệng theo. Tiếng loạt xoạt kia càng lúc càng lớn, trong điều kiện yên ắng giữa bốn bề hẻo lánh có vẻ hơi kỳ lạ, khác thường.
Du Yên cảnh giác, giữ chặt Du Hoằng Nghĩa đang đi như bay phía trước, chỉ chỉ vào bụi cỏ đang động đậy khác thường bên cạnh.
Du Hoằng Nghĩa cau mày không hiểu có chuyện gì, chậm rãi tới gần.
Không khí giương cung bạt kiếm, vô cùng căng thẳng. Xung quanh lại dần yên tĩnh lại, chỉ có tiếng gáy của những chú chim nhỏ trong tán cây và tiếng dế mèn kêu réc réc.
Du Yên đang cảm thấy thở phào nhẹ nhõm, nghĩ chắc chỉ là do mình quá nhạy cảm thôi thì trong đám cây cối chỗ kia lại đột nhiên truyền đến một tiếng kêu rên của nam nhân, sau đó là tiếng cầu cứu bén nhọn liều lĩnh lại tuyệt vọng: "Cứu mạng! Cứu ta!"
Du Yên cảm thấy bên cạnh như có một cơn gió lướt qua.
Du Hoằng Nghĩa vọt một bước lớn lên, bàn tay rộng vén bụi cây cỏ dại mọc hỗn loạn lên..
Trong đám cây quả nhiên có giấu người!
Nữ tử nhỏ nhắn nhu nhược bị một đôi bàn tay dơ bẩn che mất miệng mũi, hai chân hai tay đều bị trói lại, trên mặt bị bụi cỏ dại cứa nhiều chỗ, rơm rớm máu.

⬅ Trước Tiếp ➡