"Ta muốn hỏi một chút, làm sao ngươi biết.. về những chuyện của ta?" Liễu Uẩn Chi chăm chú nhìn nàng hỏi, giờ phút này ánh mắt hắn đột nhiên trở nên sắc bén, như là muốn chọc thủng sự quanh co của nàng.
Đột nhiên Du Yên quẫn bách, bị hắn nhìn đến khó chịu. Nàng hận bản thân không có đầu óc nói ra toàn bộ những lời không nên nói, hiện tại rất khó tìm được lời giải thích hợp lý, đầu óc hoạt động rất nhanh, cuối cùng tìm được một đáp án tạm gọi là "hợp lý".
Tuy rằng đáp án này có thể giải thích được tất cả, nhưng nàng rất khó nói ra. Liễu Uẩn Chi cũng không thúc giục nàng, chỉ đứng cách nàng một thước lẳng lặng chờ nàng.
Nàng nắm chặt nắm tay, ngẩng đầu lộ ra một nụ cười đắc ý: "Nếu ta nói, ta đã thích ngươi từ trước, tra xét thân thế của ngươi, rồi sau đó lại xúi giục ca ca ta cố ý trói ngươi về, ngươi tin không?"
Đôi mắt to tròn cất giấu những ánh sáng nhỏ vụn, Liễu Uẩn Chi bình tĩnh nhìn vào mắt nàng.
Tin không?
Đương nhiên là không tin.
Cho dù trước đó hắn không nghe được tranh luận của nàng và Du Hoằng Nghĩa, chỉ bằng vẻ mặt hiện tại của nàng, hắn cũng có thể thấy được nàng đang nói dối.
Ánh sáng nhỏ vụn pha lẫn kích động nhè nhẹ muốn trốn tránh, còn có bàn tay nắm chặt và hô hấp căng thẳng của nàng.
Thôi.
Nàng không chịu nói thì quên đi.
Du Yên thấy Liễu Uẩn Chi mãi không nói lời nào, tự bản thân mình đã luống cuống trước, nàng xoay người, không nhìn hắn, "Đừng tin, ta nói bừa đó."
Liễu Uẩn Chi ở phía sau lưng nàng nhẹ "ừ" một tiếng.
Lúc ăn cơm.
Liễu Uẩn Chi nhai kỹ nuốt chậm.
Trái ngược so với Doãn Ngô, ăn cơm gặm thịt đều từng ngụm từng ngụm, có khi nước canh còn từ khóe miệng chảy xuống cổ, âm thanh nhồm nhoàm càng không ngừng truyền ra từ miệng hắn.
Du Yên đánh giá hai người, cảm thấy vô cùng có ý tứ.
Doãn Ngô vội vàng nói chuyện với nàng: "Mấy ngày gần đây ngươi đổi tính rồi à?"
Du Yên nghi hoặc nhìn hắn.
"Sao không cải nam trang đi thanh lâu tìm thú vui?" Doãn Ngô lại hỏi.
Du Yên cảm thấy máu từ lòng bàn chân chớp mắt đã lên đến đỉnh đầu nàng. Nàng đạp mạnh lên chân Doãn Ngô một cái, nghiến răng nghiến lợi: "Nói cái gì vậy? Ta chỉ đi có một lần!"
Liễu Uẩn Chi nghe vậy nhìn nàng một cái, sau đó lại yên lặng thu hồi ánh mắt, lặng lẽ ăn cơm.
"Vậy một lần đó, đã học được gì rồi?" Doãn Ngô tiếp tục hỏi, miệng ngậm một nụ cười xấu xa.
Du Yên cúi đầu nhìn hắn mật cách giận dữ, đút một miếng cơm to vào trong miệng, hai má phồng lên, giống con chuột trộm gạo.
Liễu Uẩn Chi không bao lâu đã ăn xong, đứng dậy.
Hắn đứng dậy, Du Yên liền khẽ giọng trách cứ Doãn Ngô, "Ngươi nói cái gì vậy?! Cố ý không giữ mặt mũi cho ta trước mặt người ngoài? Thực sự ta chỉ đi có một lần."
Doãn Ngô liếc xéo nàng một cái, "Ngươi thật sự thích hắn, muốn ở chung một chỗ với hắn sao?'
"Ta sống chung với ngươi cũng sẽ không sống chung với hắn." Du Yên chăm chú nhìn bóng dáng cao ngất như trúc của Liễu Uẩn Chi, mở miệng.