⬅ Trước Tiếp ➡

Lạc Mân nhìn bộ dáng muốn nói lại thôi của hắn, trong lòng không ngừng được hốt hoảng, nước mắt thi nhau trào ra.
Thẩm Thời Trạm bị cậu làm cho bất ổn, có phần giận cậu không có lòng tin đối với mình như thế, nhưng nhiều hơn là đau lòng cậu bởi vì không giải thích được chút sự tình đau lòng này.
Hắn nắm tay Lạc Mân lên áp trên mặt mình, nhìn Lạc Mân nói “Em biết anh từ khi nào?”
“…”
“Nói đi.”
Lạc Mân không biết tại sao Thẩm Thời Trạm hỏi như vậy không dám nói dối, không thể làm gì khác hơn là thành thật nói “Bốn năm trước.”
Lần này đến lượt Thẩm Thời Trạm không biết nguyên do, hắn vốn cho là Lạc Mân sẽ nói hai năm trước.
Hai năm trước, hai nhà Thẩm Lạc hợp tác cùng mở một hạng mục, Lạc gia dựa vào tiệc rượu giới thiệu con trai nhỏ nhất Lạc gia – Lạc Mân, xem như là chính thức xuất hiện trên thương giới.
Thẩm Thời Trạm luôn không thích những buổi tiệc rượu này, nhưng hạng mục hợp tác lần đó ảnh hưởng rộng, quan hệ phức tạp, Thẩm Thời Trạm cũng biết dấu diếm mặt thì không còn gì để nói nên dứt khoát đồng ý.
Chính là đêm đó, con trai nhỏ Lạc gia lọt vào mắt hắn, rất nhanh đã tiến vào tâm hắn. Kể từ đó, mặc cho ngoài kia nam thanh nữ tú đến nhường nào, ngoại trừ Lạc Mân, không ai có thể lay động được trái tim Thẩm Thời Trạm.
Thẩm Thời Trạm quyết định vấn đề này giải quyết sau, hỏi tiếp “Vậy chúng ta bên nhau bao lâu?”
Hỏi xong vấn đề này cũng không chờ Lạc Mân trả lời, tự mình nói tiếp “Hai tháng sau lần gặp mặt ở tiệc rượu, em đồng quen anh, bốn tháng sau, qua sinh nhật mười tám tuổi của em một tuần, chúng ta lần đầu tiên làm tình.”
Nói đến lần đầu tiên làm tình, Thẩm Thời Trạm tận lực giả bộ bình tĩnh có một chút vỡ tan, biểu hiện dịu dàng suýt nữa nhấn chìm Lạc Mân.
Thẩm Thời Trạm lại cầm tay Lạc Mân áp lên mặt hắn, biểu tình hơi lúng túng tiếp tục nói “Lần đầu tiên làm tình, tuy rằng anh đã sớm xem qua rất nhiều tư liệu nhưng em vẫn bị thương. Phát sốt đến ba mươi chín độ ba, qua hai ngày cuối tuần mới tốt lên được.”
Thẩm Thời Trạm dừng lại, ôm chặt Lạc Mân vào lồng ngực mình, hôn nhẹ khóe miệng cậu nói “Từ trước tới nay đều chỉ có một mình em, lần đầu tiên yêu đương, lần đầu tiên hôn môi, lần đầu tiên ôm ấp, lần đầu tiên làm tình, đều là em.”
Trong lòng Lạc Mân nhói đau, cậu chợt nghĩ tới trong khoảng thời gian chưa đầy hai năm ở chung với nhau này, Thẩm Thời Trạm đối xử với cậu thế nào.
Ngoại trừ đặc biệt không đi được, bằng không lúc thường đi học tan học đều là Thẩm Thời Trạm tự mình đưa đón, ăn gì cũng phải hỏi ý cậu, quần áo theo mùa cũng chuẩn bị đầy đủ cho cậụ
Điện thoại chưa bao giờ bỏ lỡ cuộc gọi của cậụ Công việc của hắn bận rộn, chỉ cần cậu có thể ở nhà, thì nhất định sẽ tan tầm đúng giờ.
Còn có lần hai nhà hợp tác, Thẩm Thời Trạm không nói, nhưng mà nhìn biểu hiện của cha và anh cả, Lạc gia chiếm được ưu thế.
Tại sao, chỉ với vài câu nói không rõ ràng của người ngoài, mình đã quên mất Thẩm Thời Trạm từng chút từng chút đối xử tốt với mình nói không hết đây.


⬅ Trước Tiếp ➡