⬅ Trước Tiếp ➡

Sờ được rồi, ngón tay lại trượt xuống dưới xoa xoa môi của hắn. Thẩm Thời Trạm mở mắt, hé miệng cắn chặt ngón tay Lạc Mân, đầu lưỡi tràn ngập ám chỉ mà liếm láp, hạ thân cũng nhẹ nhàng đâm rút ở bên trong.
Lạc Mân vừa mới bắn ra, hơn phân nửa tinh dịch dính trên bụng Thẩm Thời Trạm. Lúc này da thịt hai người cọ cọ, hạ thân một mảnh dính dính nị nị, cực kỳ kích tình.
Lạc Mân xấu hổ, giãy giụa chỉ muốn rút tay về, lại bị Thẩm Thời Trạm nắm lại toàn bộ tay liếm láp tỉ mỉ. Cậu nhỏ giọng lên án “Anh nói em cầu xin anh, tạm tha em… còn…”
Thẩm Thời Trạm khẽ cười một tiếng, trên môi mút mạnh một cái mới hỏi “Còn làm sao?”
“Còn dùng sức như vậy…”
“Ai cho em phóng đãng?”
“Em mới không có…” Lạc Mân dùng sức lực chưa đủ phản bác đáp lời.
Tuy rằng ở trên giường Thẩm Thời Trạm có thói quen không nói lý, nhưng lần trở lại này hắn đúng là không để Lạc Mân chịu thiệt thòi.
Lạc Mân tính tình mềm yếu, lúc ở trên giường quá xấu hổ, chỉ có thực sự không chịu nổi, mới hừ hừ hai tiếng, lúc nãy Thẩm Thời Trạm không ngờ Lạc Mân lại nói như vậy.
Bình thường lúc ôm người dạy tình thú, Lạc Mân luôn xấu hổ bịt hai tai, không ngờ lại nhớ kỹ, bị hắn bắt nạt muốn khóc nhưng không khóc, lại mềm mại nói lời phóng đãng như thế, còn nhịn được nữa thì hắn không phải là đàn ông.
Tính khí Thẩm Thời Trạm nằm bên trong huyệt nhỏ của Lạc Mân vẫn cứng rắn không có dấu hiệu muốn rút ra, huyệt nhỏ vừa trải qua cao trào vô cùng nhạy cảm, Lạc Mân cảm giác huyệt nhỏ đều nóng đến muốn hỏng.
Cậu mở rộng hai chân quấn lấy hông Thẩm Thời Trạm, cái mông lên xuống cọ xát.
Thẩm Thời Trạm bị cậu cọ khó nhịn, lại tiếp tục hôn lên môi cậu, cử động hạ thân.
Cửa huyệt bị làm hoàn toàn mở ra, mềm mềm xốp xốp, Thẩm Thời Trạm không cẩn thận giống như lần trước, tùy tâm sở dục
tùy ý làm những gì mình muốn
gắng sức đâm rút.
Lạc Mân lại có cảm giác, phía trước bắt đầu nhiệt tình phun ra chất lỏng, trong miệng không ngừng thốt ra từng tiếng rên rỉ đứt quãng.
“Ừm… A… Không muốn…”
Trên cơ ngực Thẩm Thời Trạm rơi một giọt mồ hôi xuống bên miệng Lạc Mân, Lạc Mân mơ màng không rõ vươn đầu lưỡi hồng ra liếm vào.
Thấy cảnh này, Thẩm Thời Trạm triệt để mất kiên nhẫn, hạ thân ‘bộp bộp’ vỗ thịt đùi Lạc Mân đã hơi hơi sưng tấy, cửa huyệt Lạc Mân cũng hơi tê tê, rốt cuộc lúc cậu không bắn ra thứ gì, Thẩm Thời Trạm mới tiến sâu vào trong cơ thể Lạc Mân bắn ra.
Sáu giờ sáng, hiếm thấy Thẩm Thời Trạm không dậy chạy bộ, hắn cúi đầu nhìn khuôn mặt ngủ đến đỏ bừng của Lạc Mân trong ngực, khóe miệng hơi cong lên.
Tối hôm qua thật sự là hơi quá sức, làm cậu nhóc mệt muốn chết rồi, áng chừng mệt như vậy có thể ngủ thẳng đến chiềụ
Làm đến lần cuối cùng, âm thanh của Lạc Mân gần như toàn tiếng khóc nức nở nhưng lại không cầu xin hắn như mọi lần. Mà vẫn luôn dùng chân quấn quanh người hắn, đến lúc sau thực sự không còn sức lực hai chân mềm oặt mở ra hai bên, còn không buông tha ôm cổ hắn muốn hôn. Dáng vẻ dính người này khiến Thẩm Thời Trạm hận không thể chết ở trên người cậụ
Lúc đó hai người đều ra sức, vẫn luôn làm từ giữa trưa đến đêm, lúc ôm Lạc Mân vào phòng tắm tẩy rửa, Lạc Mân đã ngủ đến cái gì cũng không biết.


⬅ Trước Tiếp ➡