⬅ Trước Tiếp ➡

Thẩm Thời Trạm nhẹ nhàng vuốt ve sau gáy Lạc Mân nói “Đúng, em đẹp nhất.”
Lạc Mân không có ý định buông tha nói “Không đúng, anh đẹp hơn em.”
Cậu tiện tay ném sách sang một bên, vòng qua cổ Thẩm Thời Trạm lại cọ cằm hắn, cọ xong vùi đầu vào hõm cổ Thẩm Thời Trạm tiếp tục mềm giọng hỏi hắn “Thẩm Thời Trạm, em có tốt không?”
Nếu là thường ngày, trước tiên Thẩm Thời Trạm nhất định sẽ đùa giỡn cậu một phen, sau đó đè xuống lăn lộn một hồi.
Nhưng Lạc Mân nhẹ nhàng run rẩy rẩy ở trong lòng hắn, cố phát ra giọng nói lơ đãng khiến hắn không cách nào đùa giỡn được, nhẹ giọng nói “Em rất tốt, anh yêu em nhất.”
“Vậy em ngoan không?”
“Rất ngoan, Mân Mân rất nghe lời.”
Thẩm Thời Trạm không biết nên làm sao động viên Lạc Mân, chỉ có thể thuận theo cậu nói lời cậu muốn nghe.
Hỏi đến đây, Lạc Mân im lặng một hồi, như hạ xuống quyết tâm rất lớn, “Vậy… làm tình với em… thoải mái không?”
Nếu không phải vào lúc này biểu cảm Lạc Mân khó chịu đến cực điểm, Thẩm Thời Trạm còn muốn xác định cậu là đang ve vãn mình.
Thẩm Thời Trạm ôm Lạc Mân xoay người chín mươi độ, để cho cậu mặt đối mặt ngồi ở trên chân hắn, một tay đặt ở trên lưng cậu, một tay xoa nhẹ mặt cậụ
Gương mặt góc cạnh sắc bén cùng đôi môi mỏng khiến toàn thân hắn hơi lãnh khốc, lời nói ra lại tràn đầy nhiệt tình, “Thoải mái, thoải mái, mỗi ngày anh đều muốn làm tình với em, chỉ muốn làm tình với một mình em.”
Giọng nói của Thẩm Thời Trạm dịu dàng đến cực điểm, nói ra lời nói như vậy cũng không có vẻ thô bỉ, ngược lại còn mang theo triền miên và nhẫn nại không nói ra được.
Lạc Mân không biết bị câu nào kích thích, lập tức đỏ cả mắt, cắn chặt môi dưới mới nhịn xuống không để nước mắt trào ra.
Thẩm Thời Trạm nhìn dáng vẻ hơi uất nghẹn của Lạc Mân, vô cùng đau lòng, luôn miệng gọi Mân Mân gọi cục cưng dỗ dành.
Rốt cuộc Lạc Mân không chịu nổi nữa, ôm Thẩm Thời Trạm khóc thành tiếng.
Lời nói vụn vỡ theo tiếng khóc thút thít tiến vào lỗ tai Thẩm Thời Trạm, “Em sẽ nghe lời… Sẽ càng nghe lời… Cũng sẽ ngoan…”
Thẩm Thời Trạm vỗ lưng cậu muốn cậu bình tĩnh lại, Lạc Mân tiếp tục khóc lóc nói “Lúc làm tình… anh thích nghe em nói cái gì… đều có thể… Đừng tìm người khác… Em khỏe lắm, thật đấy… Em sẽ ngoan ngoãn, anh chỉ cần một mình em có được không…”
Nói đến đoạn ‘có được không’, Lạc Mân cũng không nói được nữa khóc hu hụ
Thẩm Thời Trạm đau lòng muốn chết, ôm tâm can bảo bối vào lòng dỗ dành, luôn miệng thề sẽ không tìm người khác vĩnh viễn chỉ cần một mình cậụ
Lúc này đại khái hắn cũng đoán được đã xảy ra chuyện gì, buổi sáng đến công ty nhận được báo cáo của bảo vệ cửa, hôm qua Lạc Mân gặp phải tiểu công tử của Nguyên gia, lớn hơn Lạc Mân khoảng ba, bốn tuổi.
Người này trong giới chơi rất cởi mở, dáng vẻ trắng trẻo non nớt, mới nhìn qua hơi giống Lạc Mân.
Mà nhìn kỹ thì sẽ phát hiện y phong lưu câu nhân từ trong xương, lúc Thẩm Thời Trạm nhìn ra, nghĩ xách giày cho Lạc Mân cũng không xứng.
Tiểu công tử của Nguyên gia vẫn tâm tâm niệm niệm đối với Thẩm Thời Trạm, nhiều lần ở trong yến hội bày tỏ rõ ràng lời mời một đêm xuân.
Thẩm Thời Trạm nhìn người không vừa mắt, trên mặt cũng không lưu tình, mấy lần khiến Nguyên Thịnh tiến thoái lưỡng nan.


⬅ Trước Tiếp ➡