Tiếp ➡
1: Đố kị phát điên
“Tương Quân, cậu……sao cậu cũng ở đây? Đây là nơi nào?”
Lâm Tố Tâm ra sức vặn vẹo, giãy giụa trên mặt đất, nhưng vẫn không thể thoát khỏi sợi dây thừng trên cổ tay và mắt cá chân.
Người trói cô nhất định là một kẻ bắt cóc chuyên nghiệp. Sợi dây quấn quanh cổ cô, bắt chéo vài vòng trước ngực, quấn qua cánh tay và đùi, sau đó thắt nút ở cổ tay và mắt cá chân, không chỉ khiến cô không thể cử động, mà còn gần như ngạt thở.
Vết thương sau đầu cô vẫn không ngừng chảy máu, cơn đau dữ dội ập đến khiến cô choáng váng.
Nhậm Tương Quân đứng ở chỗ phía trước cô năm bước, từ trên cao nhìn xuống dáng vẻ xấu xí lúc quằn quại của cô, như thể đang nhìn một con súc vật bị mắc kẹt một cách nực cười.
Trên khuôn mặt trắng trẻo, nhỏ nhắn của cô ta được trang điểm vô cùng tinh tế, đôi mắt hình quả hạnh vừa to vừa sáng, sống mũi cao, chân mày cong lá liễu, nhưng trong đôi mắt của cô ta lại ẩn chứa sự lạnh lùng như tảng băng ngàn năm.
“Tương Quân? Nhanh đến cởi trói giúp tôi.”
Nhậm Tương Quân cười lạnh: “Lâm Tố Tâm, cô quả nhiên là ngốc không chịu nổi, cô cho rằng tôi đến cứu cô sao?”
Động tác giãy giụa của Lâm Tố Tâm dừng lại một giây, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn vốn phải thanh tú, ưu nhã, nhưng lúc này đã lấm lem bùn đất và mồ hôi lên, mở to hai mắt nhìn Nhậm Tương Quân nói: “Tương Quân? Cậu……”
“Đúng vậy, chính tôi đã cho người “mời” cô đến đây.” Nhậm Tương Quân mỉm cười nói: “Xem ra anh ta cũng không đối xử nhẹ nhàng với cô lắn, trông cô bị thương nặng như vậy, tôi cũng yên tâm rồi.”
Lâm Tố Tâm mở to mắt không dám tin, mất máu nghiêm trọng khiến tầm nhìn của cô có chút mơ hồ, giọng nói và ngoại hình của người trước mắt cô rất giống với Nhậm Tương Quân, nhưng ngữ khí lạnh lùng trong lời nói và khóe miệng mỉa mai khi cười lại như một người xa lạ, một con ác quỷ xa lạ……
“Tương Quân, cậu muốn làm gì?! Cậu mau thả tôi ra, buổi chiều tôi còn phải đáp máy bay đi Mỹ, cậu trói tôi ở đây, cô giáo và những người khác không tìm thấy tôi, chắc chắn sẽ báo cảnh sát!”
Nhậm Tương Quân nhếch khóe miệng, cười nói: “Cô không cần lo lắng, sẽ không có ai gọi cảnh sát đâu, cũng sẽ không có ai tới tìm cô. Nếu cô Từ hỏi, Hàn Duệ sẽ nói với cô ấy là cô phát hiện đã để quên cầm phổ ở trường nên mới đi tìm trước khi máy bay cất cánh.”
“Tôi đang ở trường?” Lâm Tố Tâm chịu đựng cơn chóng mặt, nhìn quang cảnh xung quanh, chỉ có thể miễn cưỡng nhận ra căn phòng cô đang ở chính là phòng chứa đồ phía sau phòng piano của trường.
Nhậm Tương Quân nói: “Thế nào? Nhận ra rồi chứ? Đây chính là phòng piano mà cô thích nhất đó! Để cô chết ở đây, còn có nhiều đàn piano chôn cùng cô như vậy, có phải là tôi đối xử rất tốt với cô không?”
Lâm Tố Tâm nghe xong câu này, đột nhiên nghĩ đến điều gì, sắc mặt tái nhợt: “Cậu……cậu muốn làm gì? Cậu muốn……cậu muốn……”
Nhậm Tương Quân ung dung ôm ngực đứng sang một bên, nhìn sắc mặt Lâm Tố Tâm từ xanh chuyển sang trắng, dần dần trở nên không còn chút máu như tờ giấy, khóe miệng cô ta lại càng cong hơn, “Không phải cô đã đoán được rồi sao? Tôi muốn giết người, tôi muốn cô vĩnh viễn ở đây, tôi muốn cô không còn cản đường tôi nữa, không bao giờ cướp mất hào quang của tôi!” Giọng nói của cô ta dần trở nên sắc bén, ánh mắt cũng trở nên lạnh lùng hơn.
“Cậu……ý của cậu là gì?” Lâm Tố Tâm mở to mắt, “Tương Quân, tôi luôn coi cậu là bạn thân nhất của tôi mà? Chúng ta cùng nhau luyện đàn, cùng nhau tham gia thi đấu, cùng nhau ăn uống, dạo phố, chúng ta là bạn tốt nhất của nhau mà!”
2: Đố kị phát điên
“Bạn ư? Nhậm Tương Quân cười lạnh một tiếng, “Thật nực cười! Ai sẽ làm bạn với người mà lần nào cũng cướp mất vị trí đầu tiên chứ? Ai sẽ làm bạn với người lần nào cũng cướp hết hào quang và để tôi ở một bên làm nền chứ? Tôi đã muốn cô biến mất từ lâu rồi, biến mất vĩnh viễn! Tôi hận là mỗi lần đều bị cô đánh bại, rõ ràng tôi mới là con gái nhà họ Nhậm, là thiên tài piano nổi tiếng nhất Trung Quốc! Dựa vào đâu mà mỗi khi cô chơi đàn, mọi người liền quên đi những giai điệu tôi đã chơi, dựa vào đâu mà suất tham gia cuộc thi quốc tế vốn dĩ thuộc về tôi, vì cô đã đến vào phút cuối, ban giám khảo liền trao suất đó cho cô?”
Lâm Tố Tâm nghe cô ta nói từng chữ như dao đâm, tim như bị ném vào hầm băng, lạnh lẽo tột độ, “Nhậm Tương Quân, hóa ra coi cậu là bạn là một mình tôi mơ tưởng, cậu lại luôn hận tôi như vậy!”
Cha mẹ Lâm Tố Tâm đều mất từ khi cô còn nhỏ, cô lớn lên trong cô nhi viện, nhưng cô rất may mắn, có một cô giáo dạy piano đã nghỉ hưu và không có con cái, đã nhìn trúng Lâm Tố Tâm bốn tuổi ở cô nhi viện và đưa cô về nhà. Bà nói ngón tay cô thon dài, uyển chuyển, tính tình điềm đạm, bình tĩnh, thoạt nhìn là một hạt giống học piano tốt.
Và cô thực sự cũng đã không phụ sự kỳ vọng của mẹ nuôi, từ khi bắt đầu học piano năm bốn tuổi đã thể hiện thiên phú đáng kinh ngạc. Bất cứ bản nhạc đòi hỏi kỹ thuật phức tạp nào, cô đều có thể thể hiện một cách hoàn hảo. Đây không chỉ là một bản sao chính xác, mà là biểu diễn thật sự. Cô có thể thể hiện bất kỳ bản nhạc piano nào theo phong cách riêng của mình, như thể trời sinh cô chính là một nghệ sĩ piano.
Mẹ nuôi bắt đầu đưa cô đi học khắp nơi, bái lạy trước cửa các nhạc sĩ nổi tiếng, tham gia các cuộc thi khác nhau, danh tiếng thiếu nữ thiên tài của cô dần lan rộng.
Tuy nhiên, ngày vui ngắn chẳng tày gang, mẹ nuôi của cô mất năm cô mười sáu tuổi. Trước khi đi đã để lại di nguyện là mong cô có thể tiếp tục tập đàn và bước lên sân khấu thế giới.
Lâm Tố Tâm cố kìm nén sự đau buồn, nghe theo di nguyện của mẹ nuôi, thi vào Nhạc viện Thiên Hải nổi tiếng nhất Trung Quốc, tiếp tục học piano. Cũng chính tại đây, cô đã gặp Nhậm Tương Quân, người mà cô xem như tri kỷ của mình.
Cha của Nhậm Tương Quân là chủ tịch Tập đoàn Thịnh Huân, một chuỗi công ty bách hóa nổi tiếng, nhà họ Nhậm là một trong mười gia đình giàu có bậc nhất ở Trung Quốc, nhưng cô ta cũng là tài năng piano có thiên phú xuất chúng.
Trước khi Lâm Tố Tâm vào Nhạc viện Thiên Hải, cô ta luôn là người đứng đầu khoa piano của trường, tất cả học bổng, tư cách tham gia thi đấu và các loại giải thưởng đều thuộc về một mình cô ta. Cho đến khi Lâm Tố Tâm xuất hiện, mọi thứ đều thay đổi. Nhậm Tương Quân vẫn cứ xuất chúng như vậy, tuy nhiên cô ta không còn là người đứng đầu nữa, cô ta bắt đầu nỗ lực gấp đôi, nhưng trước một thiên tài thực sự, mọi nỗ lực dường như đều vô ích.
Nhận ra điều này, Nhậm Tương Quân bắt đầu hận Lâm Tố Tâm, chỉ cần cô biến mất, mọi thứ đều có thể trở lại như trước. Nhưng cô ta không ngốc, cô ta không hề tỏ ra đố kị mà ngược lại, cô ta và Lâm Tố Tâm đã trở thành bạn tốt của nhau, hai người luôn đi cùng nhau, cùng nhau tập đàn, vô cùng thân thiết.
Hai cô gái tài năng nổi tiếng nhất Nhạc viện Thiên Hải không những không đố kị, so bì với nhau mà còn trở thành một đôi bạn thân. Đây đã là một giai thoại trong giới âm nhạc cổ điển trong một thời gian dài.
Cho đến khi……
3: Đố kị phát điên
Nhậm Tương Quân lạnh lùng nói: “Tôi đã từng cho cô cơ hội. Lần này, Trung Quốc chỉ có một suất duy nhất trong cuộc thi piano quốc tế Chopin, nếu có thể đạt giải trong cuộc thi quốc tế, tôi có thể theo học tại Nhạc viện Vienna! Tôi đã cố ý để Hàn Duệ kéo dài thời gian của cô, rõ ràng chỉ cần một phút nữa là giám khảo rời đi, tại sao cô còn đến?”
Đây đã là lần thứ hai Nhậm Tương Quân nhắc tới Hàn Duệ, Lâm Tố Tâm sửng sốt nói: “Hàn Duệ là cố ý? Anh ấy……cậu……”
Vào ngày diễn ra cuộc thi trong nước, bạn trai của Lâm Tố Tâm là Hàn Duệ đã đặc biệt lái xe đến đón cô, nhưng không may, trên đường đã xảy ra tai nạn, xe đã đâm vào dải phân cách, Lâm Tố Tâm ngồi bên ghế phụ bị gãy chân phải, nhưng mặc cho sự ngăn cản của Hàn Duệ, cô vẫn lê chiếc chân gãy đến chỗ thi đấu, kiên trì hoàn thành phần biểu diễn và cuối cùng đã giành chức vô địch.
Sau đó, khi đến bệnh viện, bác sĩ đã cảnh báo nếu đến muộn hơn, chân cô có thể bị di chứng nghiêm trọng sau khi chữa trị.
Vốn dĩ cô cho rằng đo là một tai nạn, nhưng không ngờ……Vậy mà lại do người bạn thân nhất của cô và người bạn trai cô yêu nhất cùng nhau đạo diễn!
Nhậm Tương Quân cười lạnh nói: “Đúng vậy, người bạn trai tốt của cô, Hàn Duệ chẳng qua chỉ là một người bình thường. Có nói xem giữa con gái nuôi của một giáo viên nghèo và tiểu thư của một đai gia tộc thì anh ta sẽ chọn bên nào? Anh ta chỉ là một ca sĩ trẻ mới ra mắt, anh ta cần tiền, cần người nâng đỡ, ở bên cạnh cô sẽ chỉ bị cô liên lụy mà thôi. Sau này cô ra nước ngoài thi đấu, du học, thứ nào không cần đến tiền, cô không những không thể hỗ trợ sự nghiệp của anh ta, e rằng còn tiêu tiền của anh ta. Cô nghĩ rằng anh ta chưa từng tính đến điều này sao?”
Lâm Tố Tâm tức giận nói: “Tôi không tin! Cậu đừng có lừa tôi, Hàn Duệ sẽ không phản bội tôi!”
Nhậm Tương Quân nhìn cô một cách nực cười, dường như đang chế giễu sự ngu ngốc và ngây thơ của cô: “Tin hay không tùy cô, tôi nể tình bạn giữa chúng ta, muốn cô làm một con ma biết rõ mọi chuyện mới có lòng tốt nói cho cô biết chân tướng.”
Cô ta giơ cổ tay lên, xem thời gian trên đồng hồ rồi nói: “Ôi, đã giờ này rồi cơ à? Máy bay sắp cất cánh rồi, tôi phải nhanh chóng qua đó thôi. Tố Tâm, cô yên tâm đi, tôi sẽ thay cô hoàn thành di nguyện của cô, tôi nhất định sẽ giành được giải nhất trong cuộc thi quốc tế và đến Vienna du học.”
Lâm Tố Tâm nhận thức được cô ta sắp rời đi rồi, càng vùng vẫy dữ dội hơn, hét lớn: “Nhậm Tương Quân, thả tôi ra, nếu cậu giết tôi, cậu cũng sẽ bị kết án tử hình, cậu nhất định sẽ bị xử bắn.”
Nhậm Tương Quân cười nói: “Cô nghĩ tôi cũng là thường dân như cô sao? Cho dù bị điều tra ra thì cũng không có ai làm gì được tôi. Thôi, đã đến lúc tôi phải đi rồi.”
Nhậm Tương Quân đá đổ thùng xăng đặt cạnh tường, một mùi hăng hắc tức khắc tràn ngập trong không khí, chất lỏng nhơn nhớt chảy dọc theo đường vân của sàn gỗ đến chân Lâm Tố Tâm.
Cô ta không đếm xỉa đến ánh mắt căm hận của Lâm Tố Tâm, đổ hết chỗ xăng còn lại lên người Lâm Tố Tâm, sau đó bước tới cửa, ngoảnh đầu lại nói: “Nhìn đi, đây chính là phòng piano của trường, những cây đàn piano cô yêu thích nhất sẽ cháy thành tro bụi cùng cô, có phải đồ cúng tế tôi đốt cho cô còn thiết thực hơn tiền không. Ha ha, không cần cảm ơn tôi đâu, cô cứ chơi đàn dưới lòng đất đi. Kiếp sau đầu thai tốt, biết đâu có thể làm người có tiền.”
Nói rồi, cô ta không quay đầu lại nữa, chậm rãi đi ra khỏi cửa, từ phía xa ném một cái bật lửa vào cạnh chân Lâm Tố Tâm, sau đó đóng cửa lại, ngăn cách tiếng hét không cam lòng của Lâm Tố Tâm ở bên kia cánh cửa.
1: Trở lại nhân gian
“Tí tách……tí tách……tí tách……”
Âm thanh gì vậy? Chưa khóa vòi nước sao?
Lâm Tố Tâm dần dần tỉnh lại sau giấc ngủ say, đầu óc vẫn đang hỗn loạn, cô nói trong tiềm thức: “Tương Quân, cậu lại không khóa vòi nước à?”
Ngay khi cái tên này vừa vang lên, cô lập tức tỉnh dậy, từng cảnh tượng trước khi hôn mê hiện về trong tâm trí cô.
Tiếp ➡