⬅ Trước Tiếp ➡
Trên trán Lâm Tố Tâm vạch ra ba đường đen. Một người lương thiện không tiền không quyền, tuân thủ pháp luật như cô, hình như không có chỗ nào cần dùng đến vệ sĩ. Hơn nữa lời Quản gia Tiền nói, sao nghe có vẻ kỳ cục như vậy? Luôn cảm thấy như cô đã đi nhầm vào hang ổ của bọn trộm vậy……
Lâm Tố Tâm do dự một lúc rồi nói: “Xin chào tài xế Lục. Cảm ơn chú đã đến đón cháu. Nhưng cháu chỉ đến phòng giáo vụ một lần, cũng không xa lắm, tự cháu đi là được rồi.”
2: Phòng giáo vụ
Chú Lục lắc đầu nói: “Khi đi cậu ba đã dặn dò, cô đi đâu, tôi đều phải đích thân đưa đón.”
Lâm Tố Tâm chớp chớp mắt, cố gắng làm ra vẻ đáng yêu, nói: “Cháu chỉ đi quanh trong trường thôi, bữa sáng cháu ăn nhiều quá, tiện đi dạo luôn. Không cần phải phiền phức như vậy đâu.” Xe riêng của Hạ Minh Tuyên, chắc chắn rất nhiều người trong Học viện Ngân Diệu nhận ra, hơn nữa cô cần đi tòa nhà hành chính, những người ở đó đều rất tinh anh, nếu nhìn thấy cô ngồi xe của Tổng giám đốc xuất hiện, không biết sẽ nghĩ gì? Cô tuyệt đối không thể ngồi chiếc xe này.
Nhưng mà chú Lục vẫn không hề lay chuyển kiên quyết nói: “Cậu ba đã nói rồi, sáng nay cô cần đi tòa nhà hành chính, tôi nhất định phải đưa cô đi.”
Lâm Tố Tâm cau mày.
Quản gia Tiền ở một bên xen vào nói: “Cô Lâm, nếu cô không muốn đi xe, có thể gọi điện cho cậu ba nói một tiếng, để tôi bấm số giúp cô nhé?”
Cái gì? Muốn gọi điện cho cậu ba nhà họ Hạ? Át chủ bài vừa xuất hiện, thỏ trắng nhỏ lập tức tháo chạy.
Lâm Tố Tâm giậm chân nói: “Không cần đâu!” Nhìn thấy chiếc xe nằm ngang trong sân, chắn lấy cổng, hai người chú này lại trung thành với Hạ Minh Tuyên, thật khó đối phó, xem ra nếu không ngồi xe của nhà họ Hạ thì cô không thể đi ra ngoài, không có cách nào cô đành lên xe.
Khi lên xe cô mới nhận ra chiếc xe tuy nhìn bên ngoài rất bình thường, những không gian bên trong xe rất rộng rãi, trong khoang xe kéo dài có đầy đủ các loại thiết bị.
Chú Lục lập tức nhấn ga.
Lâm Tố Tâm dựa lưng vào ghế da êm ái, chiếc xe chạy dọc theo đường chính của đảo Nhật Diệu đến khu vực chính của trường.
Tòa nhà hành chính nằm bên tay phải cổng học viện, ở cổng có một tiền sảnh lớn với đài phun nước và bãi cỏ lớn. Ngày thường ở đây có rất nhiều người qua lại, cũng may giờ là kỳ nghỉ, chỉ có vài học sinh và giáo viên qua lại vội vã.
Lâm Tố Tâm nhìn ra ngoài cửa sổ nói: “Chú Lục, đỗ ở đây đi, không cần lái xe qua đó đâu ạ.” Ngồi xe của Tổng giám đốc, còn đậu xe ở cổng chính, cô nghĩ chắc buổi chiều sẽ lên tiêu đề trên bảng tin của Ngân Diệu mất.
Lần này chú Lục không phản đối, dừng lại ở một ngã ba bên đường.
Lâm Tố Tâm vội vàng nhảy ra khỏi xe.
Chú Lục hỏi ở phía sau cô: “Cô Lâm, có cần tôi đi cùng cô không?”
Lâm Tố Tâm lắc đầu nguầy nguậy: “Không cần, không cần, chút chuyện nhỏ này, mấy phút là cháu làm xong.” Nói xong, cô đóng cửa xe, nhanh chóng chạy khỏi chiếc xe bên ngoài khiêm tốn nhưng thật ra vô cùng bắt mắt này.
Đợi cô chạy đến cửa tòa nhà hành chính, nhìn xung quanh thật sự không có ai để ý đến mình, cô mới thở phào nhẹ nhõm, sửa sang lại cổ áo và váy rồi bước vào.
Phòng giáo vụ ở tầng ba của tòa nhà hành chính, là một văn phòng mở rất lớn, Lâm Tố Tâm gõ cửa và bước vào.
“Xin hỏi……”
“Lâm Tố Tâm! Tại sao em vẫn chưa dọn đi?” Lâm Tố Tâm chưa kịp nói hết, một nữ giáo viên trung niên ngồi cạnh cửa đã chú ý đến cô, nhướng đôi lông mày mỏng lên, nghiêm nghị nói: “Không phải là đã nói với em nhiều lần rồi sao, quyết định thôi học của em đã có hiệu lực rồi, em có gây chuyện nữa cũng vô ích. Biết điều thì mau đi đi, còn có thể chuyển học bạ của em đến trường khác, coi như là chuyển trường. Còn muốn ở đây gây chuyện, gây ảnh hưởng xấu đến nhà trường thì chuyện đuổi học sẽ ghi thẳng vào trong hồ sơ của em, sau này em đừng nghĩ đến chuyện thi đại học nữa.”
1: Có tật giật mình
Lâm Tố Tâm bị mắng đến ngây người, cau mày nhớ lại một hồi, mới nhớ ra giáo viên này chính là cô Cao, phụ trách quản lý học bạ của học sinh trung học bình thường ở phòng giáo vụ, cũng là người tiếp xúc nhiều nhất với Lâm Tố Tâm trong phòng giáo vụ.
Bà ta chính là người xử lý thông báo nghỉ học mà Lâm Tố Tâm nhận được, sau đó cô đã nhiều lần đến phòng giáo vụ kháng nghị, khiếu nại, đều là do cô Cao phụ trách tiếp nhận. Nghe nói cả quyết định từ chối cho Lâm Tố Tâm tham gia kỳ thi cuối kỳ cũng là do bà ta đề nghị đầu tiên.
Tính ra, Lâm Tố Tâm cũng cảm thấy bà ta thật lợi hại, lại có thể ghi nhớ tất cả quy định pháp luật và nội quy liên quan đến giáo vụ của Bộ Giáo dục Trung Quốc và Học viện Ngân Diệu, còn có thể tìm được sơ hở bên trong một cách chính xác, thực hiện trót lọt việc mà Đỗ Lâm Nhi giao phó cho bà ta. Bà ta cũng khá nỗ lực trên con đường nịnh bợ……
Nếu không phải Hạ Minh Tuyên đột nhiên xuất hiện, e rằng Lâm Tố Tâm đã thành công bị đuổi khỏi Học viện Ngân Diệu rồi.
Lâm Tố Tâm liếc nhìn cô Cao, phát hiện bảng tên trên bàn làm việc của bà ta đã đổi từ “Quản lý học bạ” thành “Giám thị”. Xem ra, bà ta đã được thăng chức vì biểu hiện xuất sắc trong việc đuổi Lâm Tố Tâm.
Hóa ra Đỗ Lâm Nhi thực sự rất có thế lực trong Học viện Ngân Diệu, chẳng trách nhiều giáo viên viên chức lại tranh giành để lấy lòng cô ta như vậy.
Lâm Tố Tâm đã hiểu rõ những nguyên nhân hậu quả này, cũng không để ý đến cô Cao, bước qua và đi vào văn phòng.
Cô Cao nghiêm nghị nói: “Đứng lại, tôi đã cho em vào chưa?”
Lâm Tố Tâm đi tới cạnh bàn làm việc của bà ta, nhưng không dừng lại, mà đi tới cạnh một cái bàn phía sau bà ta.
“Chào cô ạ, thẻ học sinh và thẻ trường của em đều không dùng được nữa, mong cô gia hạn giúp em.”
Cô Cao đứng nói nói: “Lâm Tố Tâm, tôi đã nói với em bao nhiêu lần rồi, em đã bị đuổi học rồi, tất cả các hiệu trưởng đều ký tên vào quyết định thôi học của em rồi, em tìm giáo viên nào cũng vô ích!”
Lâm Tố Tâm không quay đầu lại, thờ ơ nói: “Cô Cao, bây giờ cô không phải là giám thị rồi sao, không quản lý học bạ nữa cơ mà? Hiện giờ cô La đây mới là người quản lý học bạ đúng không? Cô La, phiền cô xử lý giúp em.”
Cô La phụ trách học bạ mới đến là một cô giáo trẻ mới hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, năm nay mới tốt nghiệp thạc sĩ, đã phải nhờ đến nhiều mối quan hệ mới có thể vào ngôi trường quý tộc nổi tiếng này làm việc.
Không ngờ mới đến làm việc được hai tháng, cô nhận ra rằng công việc tưởng chừng như nhẹ nhàng, lương cao này lại không hề dễ làm. Các công tử thiên kim nhà giàu, quyền thế trong trường, quan hệ rối rắm phức tạp, rất nhiều người cô ấy không đắc tội được, làm việc gì cũng phải cẩn thận.
Chẳng hạn, trước đây cô ấy đã nghe nói về học sinh thường dân Lâm Tố Tâm này, nhưng đừng nói đến Đỗ Lâm Nhi, ngay cả Trưởng phòng giáo vụ, thậm chí cả cô Cao của phòng giáo vụ, cô đều không thể đắc tội, vì vậy căn bản không dám dính líu vào.
Tuy nhiên, không ngờ rằng sau khi cô Cao được thăng chức, cô ấy lại thay thế tiếp nhận công việc quản lý học bạ, rắc rối cũng vì thế mà kéo theo.
Cô Cao tức giận nói: “Chuyện của em đã kết thúc rồi, em tìm người khác cũng vô ích, em xem ở phòng giáo vụ này ai dám giúp em? Tiểu La, chuyện này nên xử lý như nào, cô biết rồi đấy.”
Lâm Tố Tâm không hề bị lay động, chuyển ánh mắt sang cô La.
Cô La nhìn Lâm Tố Tâm, rồi lại nhìn sang cô Cao đang mím chặt môi với vẻ mặt nghiêm túc, do dự một lúc mới nói với Lâm Tố Tâm: “Em Lâm này, không phải là tôi không muốn giúp em, nhưng quyết định thôi học của em đã được hiệu trưởng họp thông qua rồi, phòng giáo vụ chỉ là thực hiện quyết định, tôi chỉ là một nhân viên làm việc, em đừng làm khó tôi nữa.”
Nghe xong, Lâm Tố Tâm cười nói: “Quyết định thôi học của em thật sự là đã được hiệu trưởng ký sao? Có thể lấy ra cho em xem một chút được không?”
Cô La sửng sốt nói: “Quyết định thôi học của em đã được lưu cất đi rồi……”
2: Có tật giật mình
Lâm Tố Tâm nói: “Để em xem một chút cũng không ảnh hưởng gì chứ? Em thấy giấy trắng mực đen rồi thì sẽ bỏ cuộc, sẽ không tới phiền mọi người nữa.”
Cô La nhìn cô Cao, không biết nên trả lời như thế nào.
Bởi vì cố ấy cũng chưa bao giờ nhìn thấy quyết định này. Khi cô ấy tiếp nhận công việc học bạ, trong số tài liệu mà cô Cao đưa cho cô ấy không có quyết định này.
Lâm Tố Tâm cũng quay đầu lại, nhìn cô Cao, hơi cong môi nở một nụ cười tao nhã.
Nếu không phải ngày hôm qua tình cờ gặp hiệu trưởng Trần Dư Mặc, có lẽ cô cũng đã bị cô Cao lừa rồi. Suy cho cùng ai có thể nghĩ rằng mấy người phòng giáo vụ lại to gan như vậy, Đỗ Lâm Nhi lại có bản lĩnh như vậy, có thể bỏ qua cuộc họp hiệu trưởng để đưa ra quyết định.
Tuy nhiên, bây giờ cô lại muốn xem xem, cô Cao làm thế nào có thể biến ra quyết định thôi học.
⬅ Trước Tiếp ➡