“Ở đây có hai phần, một phần của tôi, một phần của cậu”. Phùng Tư Tư thu xếp lại giấy tờ trong tay, lựa ra vài tờ từ bên trong, đưa cho Lâm Tố Tâm: “Những thứ này là của cậu, cậu có mang theo thẻ căn cước đến không? Lát nữa cùng nhau đưa cho nhân viên công tác là được rồi”
Lâm Tố Tâm trợn mắt nhìn tờ giấy thật mỏng trước mặt, trên đó điền chi tiết tất cả các thông tin cá nhân của cô.
Họ tên: Lâm Tố Tâm.
Ngày sinh: ngày 6 tháng 11 năm 199X.
Nhóm máu: A.
Chiều cao: 158 cm.
Cân nặng: 37 kg
Số đo ba vòng: 70A, 55, 78.
…
Lâm Tố Tâm nhìn những thông tin này, trên trán chảy xuống ba vạch đen. Cái chiều cao này, cân nặng này, số đo ba vòng này…thật sự vô cùng thê thảm, cái gì gọi là nghèo đến mức chỉ còn lại cái mặt? Chính là đây!
Phùng Tư Tư còn sáp lại gần, dương dương đắc ý nói: “Thế nào? Tôi hiểu cậu chứ? Tất cả thông tin đều điền rất hoàn chỉnh. Tôi còn chọn mấy tấm hình của cậu trong điện thoại di động để đính kèm đó”
Lâm Tố Tâm lật ra đằng sau, quả nhiên có mấy tấm ảnh chân dung lớn tương đối mờ, ảnh thì không có gì để nói, tuy chất lượng hơi kém nhưng xem ra cô vẫn vô cùng thanh tú xinh đẹp.
Lâm Tố Tâm vừa nhìn bảng kê khai vừa gật đầu: “Ừm, hình như viết đều đúng, ngay cả lời giới thiệu bản thân cậu cũng biết giúp tôi? Để tôi xem xem, bản thân từ nhỏ đã có tình yêu nồng nhiệt với âm nhạc, sở trường là…hát?”
Chủ của thân thể này thế mà lại thích hát? Kiếp trước ngũ âm của cô không được đầy đủ lắm…lẽ nào Phùng Tư Tư viết vớ vẩn?
“Âm vực rộng, có thể hát ra âm thanh cá heo một cách hoàn mỹ?”
Thổi phồng quá là trâu bò…
“Còn có nền tảng khiêu vũ nhất định?”
Quá vớ vẩn…
Phùng Tư Tư nhìn cô với vẻ mặt mong đợi và muốn được khen ngợi.
Lâm Tố Tâm gấp đôi tờ giấy lại, nhét vào trong túi xách.
“Được rồi, cảm ơn cậu, bản kê khai để tôi giữ lại đem về nhà thưởng thức”.
1: Kim chủ mới.
Phùng Tư Tư giậm chân: “Ơ kìa, Tố Tâm, sao cậu có thể như vậy?”
Lâm Tố Tâm nói: “Sao tôi lại không thể? Tôi chỉ đồng ý đi đăng ký với cậu, chứ không nói mình cũng muốn đăng ký”
“Tố Tâm ~”. Phùng Tư Tư bắt lấy cánh tay Lâm Tố Tâm, lắc lắc lắc: “Cậu đăng ký với tôi đi, cậu vừa biết hát, ngoại hình lại xinh đẹp như vậy, không làm ngôi sao ca nhạc thì thật sự lãng phí lắm”
“Nhưng tôi không thích giới nghệ sĩ!”
“Nhưng không phải cậu muốn kiếm tiền sao?”. Phùng Tư Tư nói: “Chỉ cần có thể ra mắt là có thể kiếm rất nhiều tiền!”
Lâm Tố Tâm nói: “Nếu không ra mắt được thì sao? Tôi nghe nói, trong một trăm thực tập sinh thì chỉ có thể ra mắt hơn mười người, như thế là xác suất đã cao lắm rồi. Hơn nữa, nhiều người đăng ký như thế, có thể thi đậu hay không cũng chưa biết mà?”
Phùng Tư Tư phản đối: “Thử một chút cũng không sao, hơn nữa tôi cảm thấy cậu nhất định có thể thi đậu”
Lâm Tố Tâm lắc đầu: “Hay là thôi đi!”
Phùng Tư Tư rầu rĩ bĩu môi, không thèm nói nữa, buồn bực nhích sang bên cạnh chơi điện thoại di động.
Lâm Tố Tâm không biết làm thế nào để xoa dịu cô ấy, thấy cô ấy không để ý đến mình, cô cũng chỉ đành lấy điện thoại di động ra, chuẩn bị lướt app đồ ăn, xem xem lát nữa đến chỗ nào ăn.
Ai ngờ, cô vừa lấy điện thoại ra là Phùng Tư Tư lập tức ngẩng đầu lên, sau đó con mắt bỗng trừng hết cỡ, giật mình kêu lên: “Tố Tâm, cậu đổi điện thoại rồi à?”
Lâm Tố Tâm sửng sốt, vô thức cúi đầu nhìn một cái mới phát hiện mình cầm nhầm điện thoại, cô vừa lấy ra cái điện thoại mới khảm đầy kim cương mà Hạ Minh Tuyên đưa cho cô, cô rụt tay lại một cái, định cất nó đi.
Nhưng Phùng Tư Tư đã sáp tới, vừa quan sát kỹ càng tác phẩm nghệ thuật tinh xảo trong tay cô, vừa cảm thán: “Oa, đây là dòng điện thoại xa xỉ phẩm mới ra mắt trong quý này của trang sức Vĩnh Hân này, lần trước lúc đi ngang qua cửa hàng hàng đầu của Vĩnh Hân, tôi còn nhìn giá một tí, hình như phải hơn hai trăm nghìn. Cậu thế mà lại đổi cái điện thoại này?”
Nói xong, cô ấy nghi ngờ liếc mắt nhìn Lâm Tố Tâm, nói: “Ấy? Không đúng, cậu nào có nhiều tiền như thế? Chắc không thật sự bị ông chú nào đó bao nuôi chứ?”
Giọng của Phùng Tư Tư mặc dù không tính là to, nhưng cũng không cố gắng hạ giọng, cái từ mẫn cảm “bao nuôi” này vừa thốt lên, lập tức dẫn đến sự chú ý của những người xếp hàng xung quanh, rất nhiều người tò mò nhìn về phía bên này.
Lâm Tố Tâm cuống quýt giấu điện thoại vào trong tay áo, dựng thẳng ngón tay lên, ra dấu “suỵt”: “Cậu nhỏ tiếng một chút!”. Chỗ này nhiều người như thế, cô ấy còn nói to như vậy, bị người ta hiểu lầm còn chưa nói, lỡ như bị kẻ trộm để mắt tới thì có thể gặp phiền toái.
Phùng Tư Tư nghe thấy thì thấp giọng nói: “Rốt cuộc cậu bị làm sao thế? Điện thoại này do cậu tự mua? Hay là người đàn ông đưa cậu đi ngày hôm qua?”
Lâm Tố Tâm đang không biết phải giải thích thế nào thì chợt nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên từ đằng sau: “Ấy, tôi còn nói là ai nữa chứ, đứng đây mà nói bao nuôi với chả không bao nuôi cái gì, thì ra là người quen”
Lâm Tố Tâm và Phùng Tư Tư đều ngẩn ra, quay đầu lại, nhất thời đều xụ mặt xuống.
Đó chính là Hạ Lệ Sa mặc trang phục mùa hè kiểu mới của LV đang bước ra từ d đám đông sau lưng, thấy cô ta trang điểm nhẹ nhàng tinh tế và một chiếc váy thanh lịch, rõ ràng cô ta đã chải chuốt cẩn thận, trông cũng giống như là tới đăng ký làm thực tập sinh.
Lâm Tố Tâm và Phùng Tư Tư liếc nhau, cau mày nói: “Sao cậu lại ở đây?”
Hà Lệ Sa nói: “Tôi còn muốn hỏi cậu là sao cậu lại ở đây đấy? Làm sao, sau khi bị đuổi học, không tìm được nơi thu nhận, cậu đã nghĩ đến chuyện thi làm thực tập sinh sao? Không biết hai người có thể vượt qua kỳ thi không?”
2: Kim chủ mới.
Phùng Tư Tư nghe thế thì lập tức phát hỏa: “Hạ Lệ Sa, cậu có ý gì? Khiến các cậu thất vọng rồi, Tố Tâm không bị đuổi học! Hơn nữa, ai cũng có thể thi thực tập sinh, chúng tôi không thi nổi, lẽ nào cậu thi nổi sao?”
Hà Lệ Sa che miệng cười, quan sát hai người từ trên cao một lúc, nói: “Cũng không nhìn lại mình một chút, một người thì khuôn mặt bụ bẫm như cái bánh bao cỡ lớn, một người thì như cái sân bay, lại còn lùn như thế, giám khảo người ta không bị mù đâu”
Hạ Lệ Sa tuy cũng mười sáu tuổi, nhưng đã cao 1m72, xem như là vô cùng cao gầy, hơn nữa có lồi có lõm, xét về vóc dáng thì quả là một sự chênh lệch quá lớn giữa họ.
Phùng Tư Tư nghe xong thì sắc mặt càng thêm khó coi, vì bụ bẫm và không cao đến 1m6 từ trước đến nay là điểm chết của cô, cái cô Hà Lệ Sa này đã giẫm vào cái chân đau của cô ấy rồi.
Lâm Tố Tâm thì lại không để bụng, ngực phẳng và lùn là sự thật, nhưng mẹ cô Đàm Chiêu Linh năm đó có thể nổi như cồn cũng không chỉ dựa vào khuôn mặt, cho nên, cô đoán mình chỉ là chưa phát triển hết thôi, tình trạng bây giờ chỉ là tạm thời.
Lâm Tố Tâm bình tĩnh nói: “Ý của cậu là, lỡ như chúng tôi thông qua phỏng vấn, là chứng tỏ giám khảo bị mù?”
Hà Lệ Sa cười lạnh nói: “Đừng gài bẫy tôi. Thông qua phỏng vấn thì có gì khó? Có giỏi thì cậu thi đậu thực tập sinh đi? Không phải cậu rất biết dụ dỗ đàn ông sao? Đầu tiên là dụ dỗ chồng sắp cưới của người khác, sau khi bị đá, nghe nói lại tìm được một kim chủ bao nuôi cậu? Không biết kim chủ của cậu có thể giúp cậu vào giải trí Băng Toản hay không? Nhưng mà, tôi thấy có lẽ khó khăn rồi, nhìn cái thân đồng nát của cậu đi, kim chủ của cậu không mua quần áo cho cậu sao? Cho dù chỉ là chơi đùa một chút thì cũng phải cho ít tiền chứ?”