⬅ Trước Tiếp ➡
Thư Viện đắm chìm tɾong du͙c vọng, không nhịn được, cô có thể cảm giác được côn thịt một lần lại một lần tiến tiến vào sâu tɾong hoa huyệt, sướng đến làm cô chỉ có thể rên ɾỉ thành tiếng.
Tiếng rên ɾỉ của Thư Viện làm Cố Chấn Viễn rốt cuộc không nhịn được nữa, anh nhanh chóng duỗi thẳng e0, nhanh chóng thọc vào rút ra, làm Thư Viện hưng phấn đến mức không nhịn được hét lên.
"Cảm giác thật tuyệt... Thật sâụ.. Hôn em đi... Anh thật là lợi hại... Em sắp bị anh làm chết khô."
Trong số những người đàn ông mà Thư Viện từng gặp, không ai lợi hại bằng Cố Chấn Viễn, côn thịt thô dài kia của anh ta sướng đến mức cô không nhịn được khen ngợi.
Không có một người đàn ông nào không thích loại khen ngợi này.
Cố Chấn Viễn ma͙nh mẽ đẩy hông, hưởng thụ khoáı cảm chưa từng có. Hoa huyệt gắt gao bao vây lấy côn thịt anh, hoa huyệt kia tựa như có đầu hút, hút quy đầu anh, làm anh hận không thể tiến vào càng sâu hơn
"Thoải mái không?" Anh cắn răng hỏi.
Anh chưa bao giờ mất kiểm soát như thế này. Mặc kệ là thời điểm nào anh luôn bình tĩnh, nhưng giờ phút này anh chỉ nghĩ muốn làm chết tiểu yêu tinh ở dưới thân anh.
Hai chân của Thư Viện gắt gao kẹp lấy e0 Cố Chấn Viễn, ngón tay cũng bám chặt lưng anh.
Khoáı cảm tɾong người một trận cao hơn một trận, lượng lớn dâm thủy̠ chảy xuống dưới.
Thư Viện sướng khoái đến nỗi cô không nói được câu nào trọn vẹn, dưới cơn khoáı cảm mãnh liệt, cô đã nghênh đón lần cao trào đầu tiên.
Cô không nhịn được kêu to, hoa huyệt gắt gao cắn côn thịt, từ sâu tɾong hoa huyệt phun ra một dòng chất lỏng ấm áp tưới trên quy đầụ
Cố Chấn Viễn cũng bị kẹp không nhịn được nữa, quy đầu sinh ra một cỗ tê liệt mãnh liệt, anh nắm chặt e0 Thư Viện tốc độ nhanh hơn, quy đầu chen chui vào sâu tɾong hoa huyệt của cô, phun ra một lượng lớn tinh đặc.
Không chịu được sự kích thích như vậy, Thư Viện nhịn được hét lên lần nữa, đầu óc trống rỗng vì khoáı cảm.
Lúc này, cô chỉ cảm thấy cuộc sống trước kia của mình thật sự vô nghĩa. sống uổng phí.
Trai trẻ làm sao có thể làm người ta sướng bằng mãnh nam.
Cố Chấn Viễn là người có nếp sống nề nếp, sinh hoạt luôn luôn có quy luật, nhưng hôm nay là lần đầu tiên sau bao năm anh dậy muộn.
Khi tỉnh giấc, anh phát hiện ra vợ nhỏ của mình đã không còn trên giường. Phản ứng đầu tiên của anh là có phải tối qua mình chỉ mơ một giấc mộng xuân?
Thế nhưng, khi anh rửa mặt chải đầu xong rồi xuống lầu, vợ nhỏ của anh đang ngồi bên bàn ăn sáng cùng con gái.
"Chào buổi sáng." Thư Viện ngọt ngào mỉm cười.
Tối qua cô đã ăn một bữa no nê nên sáng nay tất nhiên cô có tâm trạng tốt.
"Chào." Cố Chấn Viễn ngồi xuống bàn ăn.
Hôm nay, Thư Viện mặc một chiếc xường xám dài màu xanh nhạt. Mái tóc dài của cô được tết gọn và vấn thành một búi tóc.
Trên tay trái, cô đeo một chiếc vòng ngọc, còn trên tai là đôi hoa tai bằng ngọc xanh nhạt.
Cả người cô toát lên vẻ thanh lịch và dịu dàng, đẹp tựa như đóa hoa nở rộ trong buổi sớm mai.
Dáng vẻ như vậy khiến anh không thể nào tưởng tượng nổi sự dâm đãng của cô đêm qua.
Thư Viện nhẹ nhàng múc một bát cháo, đặt trước mặt Cố Chấn Viễn "Em biết buổi sáng anh quen uống cà phê và ăn bánh mì, nhưng sáng sớm ăn chút gì đó thanh đạm vẫn tốt hơn."
Cố Chấn Viễn căn bản không quan tâm đến việc ăn gì, anh không phải là người quan tâm đến khẩu vị của mình.
Nhưng khi Thư Viện đến gần, anh có thể ngửi thấy hương thơm dịu nhẹ thoang thoảng từ người cô.
Là hương hoa nhài.
Khi anh ngẩng đầu lên, anh nhìn thấy bộ ngực đầy đặn của, khiến anh không khỏi nhớ tới tối hôm qua cô dùng ngực của mình mát xa côn thịt anh như thế nào.
⬅ Trước Tiếp ➡